♔ Women's Day
posted on Tuesday, March 8, 2011 @ 11:28 PM | 0 comment(s) | add a comment.
Ngày mùng 8 tháng 3. Thật sự là không có gì đặc biệt xảy ra cả. Đi học về một mình thật là trống trải. Như là mong muốn có một cái gì đấy sẽ đến với mình, sẽ đi mua một thứ gì đó và chuẩn bị quà cho mẹ, nhưng lại phải về nhà ngay và không có tiền để mua gì cả. Mong chờ sẽ đi chơi cùng một hội bạn nào đó, gọi là chúc mừng cho ngày phụ nữ, chỉ cần sà vào một quán trà sữa hoặc cùng ăn nem chua nói chuyện thôi cũng được. Giống như đã từng làm rất nhiều lần trước đây, nhưng kết quả chỉ là một mình đi về.
Bạn bè sao cứ không nói gì mà ra đi hết thế này. Có phần vì chưa đủ thân để không nói chuyện gặp mặt là nhớ, phần vì cả hai đều không cần thiết cho nhau. Không thể nhắn những tin đầy xa cách như dạo này mày thế nào. Hôm trước có nhắn tin với con Diễm, nhưng cuộc nói chuyện cũng chỉ dừng lại ở uh,hihi từ nó sau 2 tin nhắn. Làm sao có thể chịu nổi? Cái cách nói chuyện sáo rỗng khủng khiếp nhưng không biết làm thế nào để cứu vãn ngoài cách dừng lại. Liên thì từ sau Tết coi như mất tích, không liên lạc gì, đến cả một lần gặp mặt cũng không có. Lên lớp không gặp, điện thoại thì mất. Trinh, Mai thì từ lâu đã không còn nhắn tin thường xuyên nữa. Thi thoảng chúng nó cũng có gửi tin cho mình, nhưng mình thì chưa bao giờ quá sốt sắng hỏi thăm chúng nó, vì thế nên đã xa nay còn xa hơn. Mình sẽ không thể lân la hỏi những câu để biết tình hình, chỉ có thể quan tâm theo một cách khác.
Vậy là đã một năm kể từ ngày 8.3 năm đó. Ngày mình lon ton chạy qua chạy lại mấy con đường gần nhà để tìm sao cho hàng hoa rẻ nhất. Mua từng bông hồng lẻ một rồi lại chạy về nhà Nít gói gói bọc bọc, sau đó kết quả là tặng chay. Năm nay hoa đắt, mình lại chẳng thể cắn răng bỏ tiền ra để mua cho được một hai bông. Mình đã tính mua nước hoa, nhưng quả thật là không đủ tiền. Mẹ cũng là người giản dị, chẳng cần trang điểm, làm đẹp, chẳng cần quần áo giày dép phụ trang, cũng chẳng thích thứ gì. Mọi người cứ bảo chỉ cần ngoan ngoãn vâng lời là vui nhưng thực sự mình không làm được như thế. Trên lớp mình không kiếm được điểm tốt, và có kiếm được mình cũng không thể mừng rỡ khoe mẹ rồi hai mẹ con cùng cười mẹ mình khen được. Vẫn luôn như thế, cho dù có yêu quý bố mẹ đến đâu cũng chỉ biết làm mặt lạnh, trả lời dạ vâng, hứng lên thì tham gia vài câu vào chuyện của bố mẹ, còn lại thì chỉ lặng im. Không thể vồn vã, không thể quan tâm, không thể nũng nịu, không thể nói câu gì ngọt ngào, không thể thân mật. Mình cũng làm món quà cho bạn thân, món quà đầu tiên mình làm cho nó. Từ chọn, cắt giấy, gấp dán cắt nơ đều tự tay làm. Thấy khá vui, vì đây là lần đầu mình tự làm quà cho bạn thân của mình. Mình luôn chỉ biết nhận mà chưa bao giờ biết cho đi. Đặc biệt là với nó. Thật ra đợt giáng sinh mình đã từng làm một thứ, nhưng vì nó thất bại thảm hại nên mình không thể nói là mình đã từng làm thế được, chỉ biết cho qua trong áy náy vì dịp giáng sinh mà mình không hề tặng quà. Đợi đến một ngày mình làm thành công mình sẽ tặng rồi nói. Dự định lần này mình đã quyết tâm làm, và thành quả là đã làm được. Chỉ tiếc mình không thể tặng đúng ngày. Khi nó nói mai sang, mình đã hơi nản. Vì mình đã mong mỏi nói “Surprise Surprise” khi nó ra mở cửa, rồi nó sẽ ú ù gì đây, môi nhoẻn cười trong bất ngờ, rồi ú òa lên mày tặng tao à, tự làm á, miu dạo này ghê gớm… Haiz, mình đã nghĩ là sẽ như thế, nhưng mình lại chỉ nhìn vào ngôi nhà đen hoặc rồi bước đi một mình trong con hẻm nhỏ. Mình đã mong nó có thể tỉnh táo, nhưng kể cả có xuống nhận với bộ mặt ngái ngủ ề a mình cũng không thể chịu nổi. Đành để đến ngày mai.
Hôm qua lớp mình đã làm 8.3. Phải công nhận rằng lên cấp 3 đúng là có điều khác biệt. Con trai dường như ga lăng hơn, khi mà dịp nào, 20 10 và cả 8 3 đều biết chuẩn bị cho con gái bọn mình. Từ việc mua bánh kẹo, mua hoa quà, cho đến tổ chức chương trình, MC, nhạc nhẽo, trò chơi đều do chúng nó đứng ra hết. Khác hẳn so với con trai 9D, ngày thì ngày cũng như nhau cả, chẳng có gì khác nhau. Cũng nhờ có 10 Địa mà mình mới có món quà mang về. May mắn là lần nào cũng được các bạn nổi nổi tặng. 20 10 thì là Kiên Kiều, với lời chúc vô cùng đặc biệt và một cái ôm. 8 3 thì là Duy Linh, hotboy lớp Địa, với lời chúc ý nghĩa không kém và món quà cực cực cute. Từ giấy gói, nơ cho đến quà bên trong đều xinh cả. Hôm nay ra The Name sao mà nhộn nhịp thế, mình còn tìm được cả cái quà của mình và của một số đứa lớp mình cũng bán ở đấy. Chắc chắn rằng mình sẽ không dùng, những thứ này mình sẽ giữ đến già. Giống như là tiền lì xì đầu năm vậy. Đều là những kỉ niệm không thể quên, mình đã bóc quà, rồi sau đó lại gói lại thật cẩn thận. Có lẽ đây sẽ là những gì cuối cùng còn xót lại cho cái tình bạn này khi chúng mình không còn học cùng nhau nữa. Lớp đang sốt sắng chuẩn bị cho NHAT, thật ra mình cũng rất muốn cùng mọi người tổ chức, đóng góp ý tưởng, rồi chạy đôn chạy đáo lo việc này việc kia, chú tâm vào để xây dựng cho lớp một clip, một tiết mục, một lều trại hay nhất có thể. Nhưng tiếng nói mình không có trọng lượng, không sáng tạo, không năng động thì còn làm được gì. Mình chỉ biết im lặng khi mọi người cãi nhau về cái ý tưởng của clip, mình cũng chỉ ở lại một nửa thời gian phải ở lại. Mình muốn làm một lớp viên tích cực lắm chứ, cùng nhau xây đắp nên những kỉ niệm ở ba năm cấp ba này, bởi vì sau này mình sẽ không thể có thêm nhiều người bạn nữa, và đây là những năm niên thiếu cuối cùng, mình muốn ngày nào đến lớp cũng là ngày cười vui vẻ, không phí phạm dù chỉ từng phút từng giây. Vậy mà mình có làm được đầu, mình vẫn luôn lu mờ và vô hình như thế. Có lẽ sự hiện diện này cũng bằng không.
Mình cũng muốn ngoan ngoãn một chút để bố mẹ vui, muốn nấu cơm rửa bát quét nhà lau chủi dọn dẹp một cách tử tế nhất để trong nhà đỡ tiếng hằn học và không khí khổ sở. Nhưng mình chỉ có thể làm bữa này bữa kia, cho dù trong lòng bảo đứng lên đi, lao động đi nhưng thân xác thì không nhấc lên nổi. Mình chỉ đứng rồi lại ngồi, lại nằm, suy nghĩ linh tinh. Mình muốn học tốt cũng không được. Muốn ngoan ngoãn cũng không được, bất lực quá. Con người này thật sự tồi tệ, lười biếng, thụ động, không chí hướng, than trách… Giờ thì mình đã hiểu làm một người có trách nhiệm khó đến thế nào. Ngay cả việc ngủ đúng giờ và dậy sớm cũng không làm được. Cũng không ăn đúng bữa và học bài. Dậy sớm, đi học chăm chỉ chép bài nghe giảng, về nhà ăn cơm rồi ngủ trưa, học bài về nhà, lau quét nếu nhà bẩn, chơi xem phim, đi ngủ. Có gì quá khó đâu mà sao mình không làm nổi, mọi việc cứ diễn ra theo ý muốn mà chẳng theo một lịch trình đồng hồ sinh học. Mệt thật.

Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipiscing elit. Donec semper aliquet venenatis. Aliquam erat volutpat. Nam et suscipit velit. Vestibulum placerat, felis quis dictum interdum, neque est pulvinar neque, at eleifend purus mauris at sapien.
Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipiscing elit. Donec semper aliquet venenatis. Aliquam erat volutpat. Nam et suscipit velit. Vestibulum placerat, felis quis dictum interdum, neque est pulvinar neque, at eleifend purus mauris at sapien.
Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipiscing elit. Donec semper aliquet venenatis. Aliquam erat volutpat. Nam et suscipit velit. Vestibulum placerat, felis quis dictum interdum, neque est pulvinar neque, at eleifend purus mauris at sapien.
Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipiscing elit. Donec semper aliquet venenatis. Aliquam erat volutpat. Nam et suscipit velit. Vestibulum placerat, felis quis dictum interdum, neque est pulvinar neque, at eleifend purus mauris at sapien.






