♔ Trầm lắng
posted on Thursday, January 27, 2011 @ 12:33 AM | 0 comment(s) | add a comment.
Phải chăng mình đã thay đổi? Không còn thói quen online nhiều nữa. Giờ đây mạng đối với mình cũng không còn quan trọng như ngày trước, không đến nỗi thiếu bằng chết, mình cũng không còn chat nhiều hay tham gia forum linh tinh gì nữa. Thi thoảng chỉ lên tìm kiếm về những thứ mình quan tâm, tài liệu học tập hay thông tin về một bộ phim, cuốn sách yêu thích. Dần dần cũng hạn chế đi một số thói quen khác. Đọc truyện tranh có lợi hơn mình tưởng, nó cho mình cái gọi là đam mê, thứ mà bấy lâu nay mình không hề có. Từng trang truyện làm mình cứ dán mắt vào không thôi, khi thì cười sằng sặc vì những hình vẽ ngộ nghĩnh, lúc thì phát điên vì một anh trai nào đó hay cũng có khi là những chi tiết đầy ý nghĩa sâu sắc. Quả thật là, cái cách thể hiện này làm mình bất ngờ, khi nhìn sâu vào mắt nhân vật, những tình huống xảy ra, mọi nét vẽ đều là tất cả tâm huyết của tác giả dồn vào đó. Nó rất khác với cách đọc truyện chữ, tất nhiên mỗi thể loại phải có những nét đẹp khác nhau, nhưng có những chân thật, hài hước, khoảng lặng đều chan chứa trong từng trang sách mỏng. Để có được điều đó là không hề dễ dàng, và mình trân trọng từng trang giấy mình lật giở qua. Nó không chỉ là giải trí giết thời gian như mình nghĩ ban đầu, làm cho những ngày trôi qua mình không cảm thấy phí phạm. Có lẽ mình đã biết cách sử dụng tuổi trẻ của mình ý nghĩa hơn. Và chính vì đọc truyện, mà mình cũng quên đi cả chuyện xem tv và nghe nhạc, đi học về, xuống ăn cơm rồi lên đọc một lúc thì ngủ trưa, dậy rồi đọc tiếp, sau đó nấu cơm ăn uống rửa bát, đọc một ít rồi học bài, học xong rồi lại đọc đến khi biết giờ này không ngủ thì mai sẽ muộn học mới thôi. Cho dù mắt có díu lại, đồng hồ có lắc mạnh quả lắc, thì cũng không thể ngăn mình cố thêm năm, mười phút. Thời gian của mình cũng từ đó mà kín đặc lại, đỡ đi những lúc nằm không nhắn tin cho bạn nhưng chẳng có lấy một tin nhắn trả lời, những suy nghĩ vẩn vơ, những con mắt tiêu cực, chán nản chuyện trường lớp. Trên lớp, mình cũng không còn ngồi đếm từng giây từng giây trôi qua, yên vị một chỗ trong giờ ra chơi mười lăm phút, cầm quyển truyện mà thời gian như ngắn lại rượt đuổi kim đồng hồ, thúc ép giáo viên vào lớp.
Thế nên những ngày trở lại đây hầu như mình chẳng buồn bực chuyện gì, cũng chẳng có gì đáng để bận tâm, tâm trạng lúc nào cũng vui vẻ, tuy không đến nỗi yêu đời vui sống lắm nhưng chỉ cần không tiêu cực và biết hướng về phía trước là vui lắm rồi. Những kỉ niệm cấp hai giờ cũng không còn chảy về ào ạt trong trí óc nữa, hững hờ quá. Giờ có đi qua trường cấp hai, hay chỉ là đi loanh quanh khu vực đó, sang đường như hồi lớp chín, một buổi sáng dậy sớm vội vã đạp nhanh ngược chiều mua cho được gói xôi sáng hay cái bánh mì trứng rồi lại ngược xuôi đạp về đường đi học, cũng chẳng có cảm xúc gì. Thực sự là trống rỗng, cứ như những chuyện đó chưa hề xảy ra vậy. Cứ như đây là lần đầu tiên làm những việc như thể, đôi mắt nhìn những mái nhà, cổng trường và hàng cây cũng không thấm đượm hình ảnh học sinh chạy nhảy trong sân trường nữa rồi. Đôi mắt ấy giờ trống rỗng và vô hồn rồi, vì nó không còn hướng đến con đường và ngôi trường đó nữa. Cố thử ăn quà vặt trước cổng trường để cảm nhận lại, nhưng cũng chẳng có gì hiện về, tất cả trước mắt vẫn diễn ra như hiện tại, là những đàn em khóa sau tụ tập, chứ không còn cảnh chen cứng tắc đường mỗi buổi trưa hè. Sao tất cả lại trôi đi dễ dàng như vậy, mới chỉ có vài tháng mà đã lãng quên, thì một năm sau sẽ còn lại những gì. Thực tế thì kí ức vẫn còn đó, nhưng nó không hề chầu trực để trở về, mà phải mất rất nhiều công sức để lôi nó ra từ hàng trăm hộp long lanh được cất giữ cẩn thận trong mỗi tế bào. Cứ như là, con người ra đi, thì sẽ chẳng còn lại gì nữa. Dẫu biết là sẽ không bao giờ như xưa, nhưng vẫn xót xa, người ra đi, như không hề ngoảnh mặt. Đã xa cách nhau rồi, những lời hẹn ước ngày nào cũng chẳng còn gì, mỗi người đều có một cuộc sống mới, chẳng ai có thể nhớ nhung mãi cái vật thể vô hình này được, biết là thế, nhưng sao vẫn thấy như mình đang quay lưng lại. Mỗi lần họp lớp, rồi sẽ có bao nhiêu người đi, bao nhiêu người từ chối, và vài năm sau, sẽ bao nhiêu người mòn mỏi hăng hái từng lần họp lớp, cứ như đang cố gắng níu kéo lại, nhưng không thể phủ nhận những sự lạnh nhạt, những hững hờ mà thời gian chết chóc tạo ra, kéo dần thêm khoảng cách.

Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipiscing elit. Donec semper aliquet venenatis. Aliquam erat volutpat. Nam et suscipit velit. Vestibulum placerat, felis quis dictum interdum, neque est pulvinar neque, at eleifend purus mauris at sapien.
Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipiscing elit. Donec semper aliquet venenatis. Aliquam erat volutpat. Nam et suscipit velit. Vestibulum placerat, felis quis dictum interdum, neque est pulvinar neque, at eleifend purus mauris at sapien.
Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipiscing elit. Donec semper aliquet venenatis. Aliquam erat volutpat. Nam et suscipit velit. Vestibulum placerat, felis quis dictum interdum, neque est pulvinar neque, at eleifend purus mauris at sapien.
Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipiscing elit. Donec semper aliquet venenatis. Aliquam erat volutpat. Nam et suscipit velit. Vestibulum placerat, felis quis dictum interdum, neque est pulvinar neque, at eleifend purus mauris at sapien.






