❝ dreams don't always have to exist while the sun's down and your eyes are shut. ❞
♔ It's me now
posted on Monday, February 28, 2011 @ 7:46 PM | 0 comment(s) | add a comment.



Tôi không muốn nghe những bản nhạc đó. Chỉ cần nghe tiếng sáo trong những bộ phim đó thôi là tôi lại nhớ về khoảng thời gian cách đây chừng 6 7 năm. Thực sự là rất nhớ, nhớ đến nỗi chỉ muốn khóc thật nhiều. Chẳng lẽ lên cấp 3 là thế này sao? Là mất hết quan hệ bạn bè. Nhạt nhòa và hời hợt. Cho dù là bạn thân một tuần cũng không nhìn mặt nhau đến một lần. Rất muốn nói ra nhiều thứ nhưng không thể nói được, quá bất lực. Cũng chẳng còn nhắn tin hay buôn điện thoại, chỉ khi nào cần việc gì mới gọi cho nhau. Đúng là xa mặt thì cách lòng, chỉ cần một thời gian không ở cạnh không gặp mặt cũng dễ dàng trở thành vô cảm trước nhau.
Hài hước thật, chả mấy nữa mà năm học kết thúc, vậy mà tôi vẫn cứ đơn lẻ như vậy. Tôi chỉ biết ngồi ở chỗ của mình, vì đó là nơi duy nhất. Để tránh khỏi mọi sự khó chịu trong lòng từ người khác và những cuộc trò chuyện gượng gạo mà tôi chỉ biết nằm bò ra bàn. Tôi cảm thấy mọi người đều không ưa mình, vậy thì cố gắng để mà làm gì chứ. Tôi sợ những ánh mắt đó, tôi sợ là môt góc nào kia có người đang bàn tán về mình, tôi sợ cả sự lạnh nhạt, khước từ, không trả lời câu hỏi của tôi. Tôi luôn tự vấn và tự trả lời mọi suy diễn đặt ra, và rồi lại chìm vào nỗi tự ti. Tôi chỉ biết nói mấy câu đơn giản, rồi lại cười trừ. Không thể nói gì hơn, không thể đùa, tôi sợ mình sẽ bị biến thành một trò đùa trước mặt những người đó và sẽ càng vô duyên, lố bịch. Cũng chẳng thuộc tuýp hiền hòa ít nói mà mọi người muốn chơi cùng. Vậy tôi là cái thể loại quái gì chứ? Mọi người thích chơi với người hiền lành, cho dù có ít nói và rụt rè đến mấy cũng không ai dành một sự quan tâm nhỏ cho tôi. Hoặc vui vẻ và điên điên cũng được quý mến, nhưng sao tôi luôn nghĩ mình như một đứa trẻ cù lần ngu ngơ, khó ưa. Thật sự là sẽ phát nổ vì sự tự ti này. Tôi không hề muốn mình nghĩ như vậy nhưng sao tôi không thể thoát ra. Chính xác, tôi đã không đối xử với họ bằng con người thật của mình. Mà tôi che giấu. Tôi không dám làm gì quá trớn cả, vì sợ sẽ trở nên ngứa mắt. Tôi không dám thể hiện ra ngoài một cách tự nhiên nhất vì tôi nghĩ rằng chắc chắn sẽ có dị nghị, nói xấu. Và giờ đây tôi chỉ mong mình không phải học thể dục, lên phòng tin hay là ở lại trường ngày thứ năm. Vì tất cả những chuyện đó tôi chỉ làm một mình. Sẽ khổ sở thế nào khi mình chỉ có một mình, một mình đi trong cái hành lang rộng thênh thang và cố gắng bám víu vào một cá thể nào đó, một đám đông nào đó. Quá tệ hại, quá mệt mỏi. Vậy nên tôi chỉ biết lấy phim ảnh làm niềm vui. Tự động an ủi mình rằng ít ra vẫn có thử để cho mình chờ đợi, mong mỏi. Và mọi thứ trong phim đều đẹp, nó khác xa với cái cuộc sống bên ngoài của tôi, ít ra nó còn cho tôi tiếng cười và không còn cảm giác cô đơn trong căn phòng này, trên lớp học kia.
Mai sẽ là một tháng mới. Vậy là tháng 2 sắp kết thúc rồi. Sẽ có bao nhiêu chuyện xảy ra, kiểm tra, thi cử, hội hè, chắc chắn sẽ còn rất nhiều thứ phải làm, nhưng sao lại mệt thế này. Chây lì trong từng cơ bắp, đầu gối như không muốn phải co gập, cái đầu như không muốn phải suy nghĩ, mắt như không muốn nhìn, tai không muốn nghe, miệng không muốn mở. Hai bắp vai chùng xuống nặng nề. Giải thoát đi, nghỉ hè đi, cố lên, chỉ hai tháng nữa thôi.

♔ A February's day
posted on Friday, February 25, 2011 @ 12:28 AM | 0 comment(s) | add a comment.
Phải công nhận rằng cùng sinh ra trong một ngày nhưng số mệnh lại rất khác nhau. Vẫn là những người đó, có cùng ngày sinh với mình, nhưng mỗi người một khác, tôi đã quen một vài người như thể, và tôi không hiểu rõ mình theo dạng nào. Đôi khi việc thấy bản thân là cả một mớ bong bong phức tạp khó hiểu cũng khó chấp nhận. Vì ngay cả chính mình cũng không thể hiểu nổi mình. Cả ngày hôm nay tôi đã vô cùng mệt, tôi lao lực ở trường lớp với 9 tiết học. Chưa hôm nào thấy bị vắt kiệt sức như hôm nay. Đứng nói chuyện với một đứa bạn trong lớp. Gần 1 tiếng đồng hồ, chân mỏi nhừ cứng lại và người thì như nặng trình trịch vì chống đỡ bụi bặm. Một cảm giác khó hiểu và phức tạp, có nói chuyện mới biết những người đó không như mình nghĩ. Tại sao phải phức tạp hóa mọi chuyện lên làm gì, trong khi tôi thấy cuộc sống của mình quá đỗi giản dị và đơn thuần, với những suy nghĩ luôn là như thế, không có gì quá khúc mắc, nhưng sao thế giới của họ lại đau đầu đến vậy. Tôi cứ nghĩ rằng họ quý mến thật lòng thì mới chơi với nhau, hóa ra cũng không hẳn 100% tình bạn, mà vẫn có thế này thế kia, thậm chí là vừa cười với nhau xong người kia đi phát đã bảo là ghét. Thực sự tôi không muốn chê trách gì cả, chỉ là sao phải làm khổ bản thân như thế, sống với cảm xúc thật có phải hơn không. Hóa ra họ cũng không hề như bề ngoài cười nói, mà ẩn sâu trong đó là cả một tấn mộng mị suy nghĩ và trắc trở. Thật ra, có lẽ quan hệ trong cái cộng đồng nhỏ bé này là phải làm sao để mình có thể dung hòa với tập thể. Chứ không phải suy nghĩ thật, cảm xúc thật.
Mọi người như đang trở lại với tôi. Tin nhắn đến sau cả chục ngày điện thoại gần như không có lí do để hoạt động. Một cuộc gọi. Và cả sự chào đón từ một thành viên trong lớp. Thấy mình đã có chút được kéo lại, khoảng cách đã giảm bớt phần nào, nhưng lại thấy không quen, không hợp, không thể thích ứng với điều mới mẻ này. Vì đã quá quen với việc một mình lủi thủi, học bài và xem phim, đi học, ăn trưa chỉ có một mình, sự hiện diện của bạn bè như biến mất, như đang sống cô lập trên một hòn đảo hoang.
Căn nguyên của tôi là gì? Con người nguyên bản mà tôi đang cố gắng để tìm về là gì? Tôi không biết đâu mới là bản chất thật của mình, vì tôi đã bị hòa trộn, bị biến chất, chuyển đổi sang một thể khác. Con người thật của tôi là ở đâu chứ? Sau tất cả sự cả nể và nhượng bộ bạn bè tôi được cái gì?


♔ Những suy nghĩ
posted on Tuesday, February 22, 2011 @ 12:15 AM | 0 comment(s) | add a comment.

Tôi thực sự nhớ chúng tôi của ngày ấy rất nhiều. Bây giờ tôi đã đổi khác, không còn như xưa nữa, dáng hình, khuôn mặt, tính nết, tất cả đều đã thay đổi. Nhưng tôi nhớ chúng tôi rất nhiều. Đã từng là những đứa trẻ, đi học về cùng nhau trên con đường làng đất, ngạc nhiên khi biết rằng cả hai quá gần nhà, sung sướng vì có một người bạn thân có thể chạy vài bước là sang được nhà nhau. Chúng tôi cùng chơi đánh nhau ở trường, đã rất là vui, nghịch ngợm linh tinh, rồi bạn tôi phải chuyển trường, từ đó dường như cũng xa cách dần. Tôi nhớ những bức thư tay được chuyển qua chuyển lại, buổi chiều hè ngồi chơi điện tử trên tivi kiểu cũ, say sưa trong căn phòng thông ra ban công gió thổi mát rượi. Buổi tối chơi trên bãi cỏ . Chúng tôi đã từng có những ngày như thế đó. Còn bây giờ thì sao, một tuần chẳng gặp nhau đến nổi một lần. Cả hai đều bận bịu với cuộc sống của mình mà quên đi sự hiện diện của người còn lại. Tôi cũng rất nhớ, rất muốn nói chuyện, nhưng không thể trơ trẽn ngày nào cũng sang được. Giờ đây, cho dù khoảng cách địa lí có gần đến đâu, thì cũng vẫn cách xa nhau đến cả trăm dặm đường.
Tôi nhớ chị Linh và chị Chít. Có thể nói rằng, chị em chúng tôi thân với nhau như những người chị em ruột vậy. Tôi nhớ những lần bán cà bán dưa cho chị, cứ đi học về là lại vứt cặp nhảy sang nhà chị chơi. Tại sao đã không còn nữa. Căn nhà nhỏ nhưng đầy ắp sự vui vẻ đó. Cho dù sau bao nhiêu biến cố, hai chị đã chuyển đi, nhưng tôi vẫn cố gắng thường xuyên lên chơi vào cuối tuần. Bởi vì các chị như đã gắn với cuộc sống của tôi mà không thể tách rời. Ngày xưa là sang chơi hàng ngày, có khi là ăn cơm trưa, ăn cơm tối, xem phim tối, ăn đêm, ngủ tại nhà chị. Bây giờ cái nhịp đó vẫn như vậy, nhưng nó cũng có phần khác xưa rồi. Cơm trưa, đi chợ, chơi với cháu, tán gẫu linh tinh, rửa bát, ngủ trưa, đi chợ, ăn cơm chiều, rửa bát, đi về. Đó là một lịch trình ngày chủ nhật của tôi khi tôi ở trên nhà chị. Không còn rửa ấm chén, cắm hoa hay quét nhà nữa. Hình bóng căn bếp nhỏ, gian phòng bé và phòng vệ sinh đó vẫn luôn hiện về trước mắt tôi. Tôi nghĩ mình sẽ không bao giờ có thể quên được. Tôi yêu đứa cháu nhỏ này, nên có lẽ một tuần không gặp nó sẽ thấy nhớ. Tôi đã nhìn theo từng bước nó lớn lên, từ khi còn quá bé sau vài tuần tuổi, đến khi biết lẫy, rồi biết bò, bây giờ là biết đi. Tóc đã mọc ra nhiều rồi cắt đi rồi lại mọc, chân tay đã dài ra, người đã lớn hơn, sao lại nhanh vậy chứ. Nhìn nó chạy từng bước không vững, chẳng mấy chốc rồi thằng bé sẽ lớn, sẽ 2 3 tuổi, rồi sẽ 5 tuổi, rồi sẽ học tiểu học, rồi sẽ là một cậu bé 15. Rồi sẽ ra sao nữa, lúc đó tôi sẽ trở thành một bà dì già nua và lạc hậu. Tôi thực sự không muốn nhìn nó lớn lên… Mọi thứ vẫn vậy, các chị vẫn đối xử với tôi tốt như vậy, vẫn tặng quà sinh nhật, chúc mừng tôi cho dù đã trễ đến hơn chục ngày. Vẫn quan tâm hỏi han tôi đủ mọi chuyện. Tuy là không bằng trước, bởi mỗi người có thêm những mối quan tâm khác, chăm sóc con, và còn bạn bè nữa. Nhưng sao tôi vẫn không thể không nuối tiếc cho những gì đã xảy ra. Bây giờ tôi đã lớn hơn, không còn là đứa bé đen đen lớp 3 lớp 4 ngày nào nữa, không còn quá bé bỏng để được chiều chuộng quan tâm. Tôi ghét sự thay đổi này, tôi không muốn mình phải như thế này.
Tôi đã lo rằng sẽ không có ai nấu cơm cho bố mình, tôi cũng định về nhà để nấu cơm cho bố, cho dù tôi rất muốn ở trên nhà các chị. Thực sự cái cảm giác của việc đang vui vầy mà phải bước về căn nhà này làm tôi không thích lắm. Nhà không rộng nhưng cũng đủ để bay nhảy với chỉ ba người sống, nhưng tôi không thể chịu nổi sự im lặng đó. Tôi ngồi trên phòng, học bài hoặc chơi, bố tôi ngồi dưới phòng khách xem tv. Thực sự hai người quá đơn độc, tôi không thể xuống và rồi thân mật, hai bố con cùng xem chương trình tv và bàn luận. Đến giờ thì bố lại lên đi ngủ. Dường như chỉ có bữa cơm là ngồi cùng nhau, nhưng cũng chỉ cúi gằm mặt vào bát trong sự im lặng, không thể nói gì, cũng không thể biểu hiện gì. Nhiều khi tôi muốn phá tan cái khoảng cách của vài bước chân cầu thang đó, muốn đập tan không khí ảm đạm này, nhưng không được, vì tôi không thể làm gì. Vậy làm sao tôi có thể bỏ không khí của một gia đình đông người, có tận ba thế hệ, bác, anh chị và cháu tôi. Cho dù là căn bếp, phòng khách hay phòng ngủ, hầu như ở đâu cũng rộn rã tiếng người, ánh đèn sáng trưng, tiếng cháu tôi bi bô, tiếng tivi, tiếng mọi người nói chuyện. Ấm cúng vô cùng, cùng chuẩn bị bữa tối, rồi ngồi vào bàn ăn ghế nào cũng bị lấp đầy, không một chỗ trống. Tôi thích cái cảm giác đó, tôi thích có người chị luôn ở bên mình, có người anh luôn trêu trọc mình, có đứa bé để chơi cùng để bế, tôi thích phòng khách anh chị ngồi hết dưới thảm, với bộ bài và vài đồ lặt vặt, đến 1 2h mới tắt đèn đi ngủ. Nhà tôi không bao giờ có được không khí đó, khi lúc nào cũng chỉ quanh quẩn hai người, tôi mong những buổi tối mẹ tôi ở nhà để bố tôi có người nói chuyện, tôi mong những sáng mẹ đi làm để mẹ đỡ phải ở nhà một mình, tôi mong đèn trong nhà lúc nào cũng sáng, không chỉ có mỗi phòng tôi là bật. Thật ra tôi đã quá quen với việc nhà chỉ có hai bố con, nhưng cứ mỗi khi đi từ trên đó về, cứ như là tôi lại trở về với căn phòng trống rỗng này, chẳng có gì cả, lại ở trong nỗi một mình.
Từ đầu năm mới đến giờ, tôi không hề liên lạc gì với bạn bè. Cứ như là chúng tôi mất tích khỏi nhau vậy. Điện thoại không nhận đến nổi một tin nhắn, hay một cuộc gọi. Tôi không buồn, tôi chỉ cảm thấy trống vắng. Nỗi buồn ngày sinh nhật đã qua đi, tôi cũng không thể giận họ được lâu. Nhưng khi nhìn những gương mặt tươi cười sau khi vô tâm với tôi trong cái ngày quan trọng nhất đó, tôi lại không thể chịu nổi. Rốt cuộc thì bạn bè là gì chứ? Tôi đã rất coi trọng họ, thực sự yêu mến họ, tôi coi ngày sinh nhật của họ thực sự quan trọng với mình, có khi là nghĩ trước cả tuần về món quà, hay một lời chúc, rồi háo hức thay. Vậy mà họ đã làm gì với tôi? Những người tôi cho là quan trọng nhất thì ngay cả một lời chúc mừng cũng không có. Một lời chúc là khó đến vậy sao? Hay một con số để ghi nhớ trong hàng trăm chuyện khác là quá khó? Uất ức vì sao tôi không thể nhận lại những gì mình đã cho đi. Một ngày sinh nhật ảm đạm chưa từng có. Tôi tỉnh dậy trong nỗi thất vọng, vì đã sắp hết cái ngày tôi tròn 16 tuổi, ngày chỉ trôi qua một lần duy nhất trong đời. Tôi cô đơn trong bốn bức tường, dường như bố mẹ đã quên đi sự có mặt của tôi. Tôi online trong chán nản, nhìn mail với lời chúc mừng sinh nhật từ YGVN, nghĩ sao thấy tôi thật thảm hại. Giương mắt lên nhìn vào màn hình trống rỗng, tôi thực sự không có gì cả, cô đơn, buồn chán, tôi như chỉ tồn tại có một mình, không một người nào bước đến và nói chuyện một câu cho tôi vui. Tôi rất sợ cái cảm giác đó, và sợ ngày sinh nhật. Những bực bội mà không thể nói ra, tôi trở về căn nhà trong không khí của ngày cuối cùng kì nghỉ tết, đường phố rạo rạc, con người rạo rạc. Như một kẻ trắng tay trở về.
Những ngày gần đây tôi đang sống một cuộc sống bình giản hết sức có thể. Tôi chẳng có một mục tiêu để cố gắng, cứ an phận thủ thường. Học thì cứ học, chơi thì cứ chơi, nửa vời một cách khó chịu. Tôi muốn mình phải quyết tâm, nhưng ý chí thì không có và chân tay thì không muốn hoạt động. Đã bao năm trôi qua từ khi tôi mất đi khả năng của mình, rồi sau đó cố gắng lội ngược dòng để trở lại như thuở đầu, đặt ra bao nhiêu mục tiêu cố gắng đạt được, nhưng tôi đã làm gì chứ. Tôi không hề có cái gọi là kiên trì, cố được vài ngày rồi lại nản chí nản sức, chưa bao giờ đạt được những gì đặt ra. Hóa ra tôi cũng chỉ kém cỏi đến thế và cứ để mặc cho mọi thứ cuốn trôi mình đi. Từ lâu tôi đã mất đi trách nhiệm với bản thân rồi, và sự sung sướng của hưởng thụ đã bai mòn tất cả, trơ trọi không còn gì trong chính con người này.
Tôi đã suy nghĩ mấy ngày nay. Liệu cuộc sống hiện giờ của tôi có là ổn không. Có lẽ là không, nó thất bại hoàn toàn. Điểm số cũng là một vấn đề đau đầu, khi tôi không thấy mình phải cố gắng, cho dù là bài kiểm tra ngày hôm sau tôi vẫn có thể ngồi đây viết lách. Trên lớp, tôi thật khổ sở. Tôi không thể nói chuyện với người bạn ngồi cùng bàn của mình, cô ấy ít nói và thờ ơ, tôi luôn là người mở lời và rồi kết thúc câu chuyện ngắn ngủi bằng một điệu cười trừ. Tôi vẫn luôn hiền lành, che giấu, ngượng ngập như thế. Tôi quá nhút nhát và chẳng thể thể hiện được gì. Sau một thời gian, ai ai rồi cũng sẽ cho mọi người thấy con người thật của mình, nhưng tôi thì không thể. Đầu tôi nghĩ gì, tôi cũng không nói ra, chỉ ngồi đó nghe và chêm vài câu hú họa vào. Hoặc không thì giữ im lặng. Tôi đã quyết định, quyết định có lẽ mình sẽ từ bỏ facebook, không có nó, cuộc sống của tôi vui vẻ và an lành hơn nhiều. Khi tôi không phải dòm ngó vào cuộc sống của người khác, tôi cứ việc mình mình làm là xem phim thôi, tự vui vẻ và xây dựng thế giới của tôi, nơi có gia đình và những người thân, nơi tôi có những tràng cười do người khác tạo nên, nơi tôi an toàn với chính mình. Và sau cả chục ngày, khi quay lại đó, tôi thấy mọi thứ dường như quá xa lạ, và tôi không thể tiếp tục nói nữa, hoạt động nữa. Tôi e ngại và sợ. Những người bạn cùng lớp cũng không hề hợp, tôi thấy mình thật sự bị bế tắc vào những giờ ra chơi. Tôi chẳng thể làm gì, ngay cả chạy ra nói chuyện với họ tôi cũng không muốn. Giống như là phải đeo một mặt nạ mà mình không hề thích tiếp xúc với những người mình không thích, gượng gạo và khó chịu, bắt ép bản thân khỏi sự thoải mái vô tư. Và cứ như thế, dần dần tôi đang tự mình tách ra khỏi họ, tôi đã cố làm thân với những người ngồi gần, nhưng người thì quá cứng nhắc và thẳng tưng, người thì quá khô khan và lạnh lùng, rồi như tất cả cũng chỉ dừng lại ở đó, không thể tiến xa hơn.

Và tôi vẫn cứ tiếp tục bước đi một mình trên con đường của mình.

♔ Dream...
posted on Wednesday, February 16, 2011 @ 11:13 PM | 0 comment(s) | add a comment.



Đơn giản, không quá xuất sắc, nhưng cũng để lại trong tôi không ít. Vẫn tiếc nuối vì bộ phim kết thúc quá sớm, khi tôi vẫn còn ngày ngày mong ngóng được trở về nhà xem vài tập, ngắm nhìn cặp đôi WoongMiho trong hạnh phúc, thì cuộc hành trình đã đến hồi kết, sẽ không còn những câu chuyện nào nữa, những lúc đi chơi của họ nữa. Sống trong mộng tưởng một vài ngày, mơ tưởng về một thứ tình yêu như thể sẽ tồn tại ngoài đời thực, chứ không phải ở trên màn hình tại một đất nước xa xôi. Có là tiêu tốn thời gian không, khi xem xong phim mà tôi không tiếp tục xem thêm một bộ phim nào khác, đã một tuần trôi qua rồi nhưng ngày ngày tôi vẫn chỉ bật máy cho một lí do, search hình, ảnh, thông tin về phim. Có lẽ những ý nghĩa còn chứa đựng nhiều hơn 16 tập đó. Con số đó bé nhỏ, nhưng những gì bên trong nó còn to lớn hơn nhiều. Tôi không hề có cảm giác như nhiều người, là cảm động. Mà chỉ đơn giản là thấy hay thôi. Hay vì cặp đôi dễ thương, vì tình tiết truyện đáng yêu, vì nhạc phim, vì những khoảnh khắc hai nhân vật chính bên nhau. Tôi chưa từng rơi một giọt nước mắt nào, khi xem những cảnh chia tay hay đượm buồn, không những không khóc. Mà còn cười. Tôi không thể khơi gợi cảm xúc trong mình, cho dù có cố gắng xị mặt ra và làm vẻ thương cảm nhất nhưng cũng không thể khóc được, rơm rớm cũng không được, phải chăng tôi quá khô cứng? Tôi cũng không cảm nhận được sự chia tay đau xót tận cùng đó, ở tập cuối, dường như Seung Gi không khóc thật mà chỉ cố gắng dằn mình sao cho thật đau đớn thôi, cảnh bị oto đâm sau đó có lẽ thuyết phục hơn. Thể hiện mọi cảm xúc khác thì rất đạt, nhưng riêng buồn thì hình như cả hai người đều không làm được. Dường như, WoongMiho trẻ con quá, đáng yêu quá, dễ thương quá, họ thích nhau như những học sinh cấp 3 vậy, thứ tình cảm của họ không giống một đôi tình nhân trưởng thành yêu thương nhau mãnh liệt. Nhưng tôi lại thích nó. Tôi mong mình cũng có một tình yêu đẹp như thế, làm những gì cho người mình thích, tất cả mọi việc, chọn quần áo cho nhau, ăn thịt uống bia cùng nhau, đi ăn kem, làm vòng tròn trái tim thật lớn, đi qua đài phun nước, cùng đạp xe, dắt chó đi dạo trong công viên, ôm nhau giữa phố, được tặng đùi gà siêu cấp. Tất cả những việc đó đôi nào cũng có thể làm, nhân vật trên phim cũng rất bình thường, nhưng sao khi thể hiện trên phim ảnh nó lại đáng yêu quá đỗi đến thế, khiến người ta không khỏi mơ tưởng. Tôi cũng không cảm nhận được tình cảm đơn phương mà bác sĩ thú y dành cho MiHo, cũng không thích bác sĩ, cũng không ghét phản diện, bản thân vô cảm đến thế sao?
Mỗi tối trước khi đi ngủ tôi lại mong muốn có một cặp đôi WoongMiho như thế, nhưng khi sáng tỉnh dậy thì lại bị kéo về thực tại, với một LSG và SMA, họ là những diễn viên và có đời sống riêng, họ là lee seung gi và shin min ah, họ không phải woong và miho. Thực sự tôi chỉ muốn mình sống trong thế giới của những cảnh quay đó thôi, vì khi nhìn vào miho, đó là miho, woong, đó là woong. Không phải hai người nổi tiếng hơn nhau 3 tuổi, mà là một chàng trai bình thường thích real action và một cô gái nhí nhảnh đáng yêu.     

♔ Năm mới
posted on Wednesday, February 2, 2011 @ 11:32 PM | 0 comment(s) | add a comment.
Ôi, vậy là một năm nữa lại sắp sửa qua đi, một năm mới lại sắp sửa đến. Mọi thứ dường như trôi đi quá nhanh, ngoảnh mặt cái mà đã một năm trời rồi, và mình lại già đi. Mình phải công nhận rằng, năm con Hổ thực sự là một năm may mắn đối với mình. May mắn bởi vì mình được ở bên bạn bè người thân rất nhiều. Cùng cười đùa, ăn uống, vui chơi rất nhiều. Sóng gió chẳng là gì cả, vì nó hình như không thể che lấp đi những thành công hạnh phúc đã đạt được. Vài chục phút nữa thôi, mặt trăng sẽ lại hoàn thành vòng quay của mình và tiếp tục cho một khởi đầu mới. Và thực sự, những ngày tết, thì 30 luôn là ngày đáng nhớ nhất.
Mình luôn nhớ về một cái tết Hà Nội khắc khoải trong giá rét, trẻ con các nhà thì hầu như toàn được cha mẹ sắm cho những bộ váy áo truyền thống màu đỏ rất bắt mắt. Sum vầy ấm cúng của không khí gia đình. Những bà mẹ luôn tất bật với mọi việc, dọn dẹp nhà cửa, nấu nướng bếp núc, và rồi sắm sửa chuẩn bị cho ngày Tết của gia đình nữa. Phải nói rằng cái Tết Hà Nội thực sự đặc trưng và luôn để lại trong mình nhiều nỗi nhớ. Những cơn mưa xuân nhỏ khắc giao thừa, cái lạnh rét buốt, buổi sáng 30 trong lành, những cành đào cành mai khoe sắc thắm, cả những cây quất lá xanh trái vàng. Quả là không thể lẫn đi đâu được cái mùi vị Hà Nội này. Dù vẫn luôn diễn ra như thế, nhưng mình chỉ có một mong muốn là. Năm nào, chiều 30 nhà mình cũng được sum họp ăn bữa cơm, giao thừa nào cũng được ngồi bên nhau cả nhà xem pháo hoa trên tivi thôi cũng được, chẳng cần đi đâu. Chỉ thế thôi là đủ, nhưng năm nào cũng chỉ có hai bố con, mẹ thì đi làm, khuya muộn mới về, cho dù là ngày Tết nhất, cho dù là mùng một. Những phút cuối của một năm thường làm cho con người ta bồi hồi và nhìn lại, giá như thời gian có thể ngừng trôi, và quay trở lại vài tiếng trước, để tận hưởng thêm cái không khí trước tết. Vì đâu phải hôm nào cũng là 30 Tết đâu. 30 qua, rồi mùng 1, mùng 2, mùng 3 sẽ lại qua rất nhanh, vèo cái là lại hết tết rồi. Biết rằng những ngày cuối năm là rất mệt, rất phiền vì bị mắng nhiều, nhưng vẫn thích trước tết hơn là sau Tết. Và kể cả có đánh mắng thế nào, nhưng cứ gần 12h, thì mọi chuyện dường như quên hết, để dành cho nhau những cái nhìn ấm áp nhất, những cử chỉ yêu thương, rồi sang năm mới bố mẹ lại mừng tuổi cho con cầu chúc một năm mới hạnh phúc, mong con học giỏi và ngoan ngoãn hơn. Năm nào cũng vậy, con sẽ chạy toán loạn không biết mình đón giao thừa ở đâu, có thể chạy lên gác cúng mâm cơm với bố, hay là treo lên bồn nước cao để cố xem được pháo hoa, hoặc chạy vòng vòng ngoài đường ngó qua nhà các bác để vào chơi năm mới. Nhưng xong tất cả, con sẽ lại lên chùa với bố, hưởng chút mưa xuân vào mặt, vào tóc, hoặc sẽ ra đình. Rồi sau đó hai bố con lại về nhà, cùng ăn xôi ăn gà đợi mẹ về, no căng thì lên giường đi ngủ. Đó là một khoảnh khắc đặc biệt, vì dường như đêm 30 là đêm người ta không ngủ, đêm duy nhất trong một năm. Mình vẫn nhớ tết năm nào còn ngồi xem táo quân ở nhà chị chit, cùng chị đi ra đình hái lộc đầu xuân, tết năm rồi thì chạy loăng quăng sang nhà các bác, gọi điện chúc mừng năm mới các bạn. Vui vẻ nhường nào. Vậy năm nay mình sẽ làm gì, thật sự không khí trùng xuống của mọi người làm mình cũng hơi mất tinh thần. Bạn thì ngại không muốn ra đường, bạn thì mệt, bạn thì chỉ muốn đi ngủ, thật ra mình cũng chỉ mong được ở nhà cúng mâm cơm với bố rồi ngồi xem tivi thôi, cũng không phải đi đâu ra đường chơi cả. Tết năm nay rồi sẽ thế nào? Tiền mừng tuổi sẽ được bao nhiêu? Hãy để những ngày sau sẽ biết.


Còn bây giờ, mình xin chúc các bạn của mình, gia đình bố mẹ, anh chị em, những người mình luôn yêu quý một năm thật vui vẻ và thành công, luôn tìm thấy nụ cười của mình, và sẽ gặt hái được nhiều kết quả tốt trong công việc, thuận buồm xuôi gió mọi chuyện, bố mẹ luôn yêu thương.
Xin cảm ơn mọi người vì đã luôn ở bên mình, và giờ là


HAPPY LUNAR NEW YEAR EVERYONE

 

« older posts • top • newer posts »
♔ It's me now
posted on Monday, February 28, 2011 @ 7:46 PM | 0 comment(s) | add a comment.



Tôi không muốn nghe những bản nhạc đó. Chỉ cần nghe tiếng sáo trong những bộ phim đó thôi là tôi lại nhớ về khoảng thời gian cách đây chừng 6 7 năm. Thực sự là rất nhớ, nhớ đến nỗi chỉ muốn khóc thật nhiều. Chẳng lẽ lên cấp 3 là thế này sao? Là mất hết quan hệ bạn bè. Nhạt nhòa và hời hợt. Cho dù là bạn thân một tuần cũng không nhìn mặt nhau đến một lần. Rất muốn nói ra nhiều thứ nhưng không thể nói được, quá bất lực. Cũng chẳng còn nhắn tin hay buôn điện thoại, chỉ khi nào cần việc gì mới gọi cho nhau. Đúng là xa mặt thì cách lòng, chỉ cần một thời gian không ở cạnh không gặp mặt cũng dễ dàng trở thành vô cảm trước nhau.
Hài hước thật, chả mấy nữa mà năm học kết thúc, vậy mà tôi vẫn cứ đơn lẻ như vậy. Tôi chỉ biết ngồi ở chỗ của mình, vì đó là nơi duy nhất. Để tránh khỏi mọi sự khó chịu trong lòng từ người khác và những cuộc trò chuyện gượng gạo mà tôi chỉ biết nằm bò ra bàn. Tôi cảm thấy mọi người đều không ưa mình, vậy thì cố gắng để mà làm gì chứ. Tôi sợ những ánh mắt đó, tôi sợ là môt góc nào kia có người đang bàn tán về mình, tôi sợ cả sự lạnh nhạt, khước từ, không trả lời câu hỏi của tôi. Tôi luôn tự vấn và tự trả lời mọi suy diễn đặt ra, và rồi lại chìm vào nỗi tự ti. Tôi chỉ biết nói mấy câu đơn giản, rồi lại cười trừ. Không thể nói gì hơn, không thể đùa, tôi sợ mình sẽ bị biến thành một trò đùa trước mặt những người đó và sẽ càng vô duyên, lố bịch. Cũng chẳng thuộc tuýp hiền hòa ít nói mà mọi người muốn chơi cùng. Vậy tôi là cái thể loại quái gì chứ? Mọi người thích chơi với người hiền lành, cho dù có ít nói và rụt rè đến mấy cũng không ai dành một sự quan tâm nhỏ cho tôi. Hoặc vui vẻ và điên điên cũng được quý mến, nhưng sao tôi luôn nghĩ mình như một đứa trẻ cù lần ngu ngơ, khó ưa. Thật sự là sẽ phát nổ vì sự tự ti này. Tôi không hề muốn mình nghĩ như vậy nhưng sao tôi không thể thoát ra. Chính xác, tôi đã không đối xử với họ bằng con người thật của mình. Mà tôi che giấu. Tôi không dám làm gì quá trớn cả, vì sợ sẽ trở nên ngứa mắt. Tôi không dám thể hiện ra ngoài một cách tự nhiên nhất vì tôi nghĩ rằng chắc chắn sẽ có dị nghị, nói xấu. Và giờ đây tôi chỉ mong mình không phải học thể dục, lên phòng tin hay là ở lại trường ngày thứ năm. Vì tất cả những chuyện đó tôi chỉ làm một mình. Sẽ khổ sở thế nào khi mình chỉ có một mình, một mình đi trong cái hành lang rộng thênh thang và cố gắng bám víu vào một cá thể nào đó, một đám đông nào đó. Quá tệ hại, quá mệt mỏi. Vậy nên tôi chỉ biết lấy phim ảnh làm niềm vui. Tự động an ủi mình rằng ít ra vẫn có thử để cho mình chờ đợi, mong mỏi. Và mọi thứ trong phim đều đẹp, nó khác xa với cái cuộc sống bên ngoài của tôi, ít ra nó còn cho tôi tiếng cười và không còn cảm giác cô đơn trong căn phòng này, trên lớp học kia.
Mai sẽ là một tháng mới. Vậy là tháng 2 sắp kết thúc rồi. Sẽ có bao nhiêu chuyện xảy ra, kiểm tra, thi cử, hội hè, chắc chắn sẽ còn rất nhiều thứ phải làm, nhưng sao lại mệt thế này. Chây lì trong từng cơ bắp, đầu gối như không muốn phải co gập, cái đầu như không muốn phải suy nghĩ, mắt như không muốn nhìn, tai không muốn nghe, miệng không muốn mở. Hai bắp vai chùng xuống nặng nề. Giải thoát đi, nghỉ hè đi, cố lên, chỉ hai tháng nữa thôi.

♔ A February's day
posted on Friday, February 25, 2011 @ 12:28 AM | 0 comment(s) | add a comment.
Phải công nhận rằng cùng sinh ra trong một ngày nhưng số mệnh lại rất khác nhau. Vẫn là những người đó, có cùng ngày sinh với mình, nhưng mỗi người một khác, tôi đã quen một vài người như thể, và tôi không hiểu rõ mình theo dạng nào. Đôi khi việc thấy bản thân là cả một mớ bong bong phức tạp khó hiểu cũng khó chấp nhận. Vì ngay cả chính mình cũng không thể hiểu nổi mình. Cả ngày hôm nay tôi đã vô cùng mệt, tôi lao lực ở trường lớp với 9 tiết học. Chưa hôm nào thấy bị vắt kiệt sức như hôm nay. Đứng nói chuyện với một đứa bạn trong lớp. Gần 1 tiếng đồng hồ, chân mỏi nhừ cứng lại và người thì như nặng trình trịch vì chống đỡ bụi bặm. Một cảm giác khó hiểu và phức tạp, có nói chuyện mới biết những người đó không như mình nghĩ. Tại sao phải phức tạp hóa mọi chuyện lên làm gì, trong khi tôi thấy cuộc sống của mình quá đỗi giản dị và đơn thuần, với những suy nghĩ luôn là như thế, không có gì quá khúc mắc, nhưng sao thế giới của họ lại đau đầu đến vậy. Tôi cứ nghĩ rằng họ quý mến thật lòng thì mới chơi với nhau, hóa ra cũng không hẳn 100% tình bạn, mà vẫn có thế này thế kia, thậm chí là vừa cười với nhau xong người kia đi phát đã bảo là ghét. Thực sự tôi không muốn chê trách gì cả, chỉ là sao phải làm khổ bản thân như thế, sống với cảm xúc thật có phải hơn không. Hóa ra họ cũng không hề như bề ngoài cười nói, mà ẩn sâu trong đó là cả một tấn mộng mị suy nghĩ và trắc trở. Thật ra, có lẽ quan hệ trong cái cộng đồng nhỏ bé này là phải làm sao để mình có thể dung hòa với tập thể. Chứ không phải suy nghĩ thật, cảm xúc thật.
Mọi người như đang trở lại với tôi. Tin nhắn đến sau cả chục ngày điện thoại gần như không có lí do để hoạt động. Một cuộc gọi. Và cả sự chào đón từ một thành viên trong lớp. Thấy mình đã có chút được kéo lại, khoảng cách đã giảm bớt phần nào, nhưng lại thấy không quen, không hợp, không thể thích ứng với điều mới mẻ này. Vì đã quá quen với việc một mình lủi thủi, học bài và xem phim, đi học, ăn trưa chỉ có một mình, sự hiện diện của bạn bè như biến mất, như đang sống cô lập trên một hòn đảo hoang.
Căn nguyên của tôi là gì? Con người nguyên bản mà tôi đang cố gắng để tìm về là gì? Tôi không biết đâu mới là bản chất thật của mình, vì tôi đã bị hòa trộn, bị biến chất, chuyển đổi sang một thể khác. Con người thật của tôi là ở đâu chứ? Sau tất cả sự cả nể và nhượng bộ bạn bè tôi được cái gì?


♔ Những suy nghĩ
posted on Tuesday, February 22, 2011 @ 12:15 AM | 0 comment(s) | add a comment.

Tôi thực sự nhớ chúng tôi của ngày ấy rất nhiều. Bây giờ tôi đã đổi khác, không còn như xưa nữa, dáng hình, khuôn mặt, tính nết, tất cả đều đã thay đổi. Nhưng tôi nhớ chúng tôi rất nhiều. Đã từng là những đứa trẻ, đi học về cùng nhau trên con đường làng đất, ngạc nhiên khi biết rằng cả hai quá gần nhà, sung sướng vì có một người bạn thân có thể chạy vài bước là sang được nhà nhau. Chúng tôi cùng chơi đánh nhau ở trường, đã rất là vui, nghịch ngợm linh tinh, rồi bạn tôi phải chuyển trường, từ đó dường như cũng xa cách dần. Tôi nhớ những bức thư tay được chuyển qua chuyển lại, buổi chiều hè ngồi chơi điện tử trên tivi kiểu cũ, say sưa trong căn phòng thông ra ban công gió thổi mát rượi. Buổi tối chơi trên bãi cỏ . Chúng tôi đã từng có những ngày như thế đó. Còn bây giờ thì sao, một tuần chẳng gặp nhau đến nổi một lần. Cả hai đều bận bịu với cuộc sống của mình mà quên đi sự hiện diện của người còn lại. Tôi cũng rất nhớ, rất muốn nói chuyện, nhưng không thể trơ trẽn ngày nào cũng sang được. Giờ đây, cho dù khoảng cách địa lí có gần đến đâu, thì cũng vẫn cách xa nhau đến cả trăm dặm đường.
Tôi nhớ chị Linh và chị Chít. Có thể nói rằng, chị em chúng tôi thân với nhau như những người chị em ruột vậy. Tôi nhớ những lần bán cà bán dưa cho chị, cứ đi học về là lại vứt cặp nhảy sang nhà chị chơi. Tại sao đã không còn nữa. Căn nhà nhỏ nhưng đầy ắp sự vui vẻ đó. Cho dù sau bao nhiêu biến cố, hai chị đã chuyển đi, nhưng tôi vẫn cố gắng thường xuyên lên chơi vào cuối tuần. Bởi vì các chị như đã gắn với cuộc sống của tôi mà không thể tách rời. Ngày xưa là sang chơi hàng ngày, có khi là ăn cơm trưa, ăn cơm tối, xem phim tối, ăn đêm, ngủ tại nhà chị. Bây giờ cái nhịp đó vẫn như vậy, nhưng nó cũng có phần khác xưa rồi. Cơm trưa, đi chợ, chơi với cháu, tán gẫu linh tinh, rửa bát, ngủ trưa, đi chợ, ăn cơm chiều, rửa bát, đi về. Đó là một lịch trình ngày chủ nhật của tôi khi tôi ở trên nhà chị. Không còn rửa ấm chén, cắm hoa hay quét nhà nữa. Hình bóng căn bếp nhỏ, gian phòng bé và phòng vệ sinh đó vẫn luôn hiện về trước mắt tôi. Tôi nghĩ mình sẽ không bao giờ có thể quên được. Tôi yêu đứa cháu nhỏ này, nên có lẽ một tuần không gặp nó sẽ thấy nhớ. Tôi đã nhìn theo từng bước nó lớn lên, từ khi còn quá bé sau vài tuần tuổi, đến khi biết lẫy, rồi biết bò, bây giờ là biết đi. Tóc đã mọc ra nhiều rồi cắt đi rồi lại mọc, chân tay đã dài ra, người đã lớn hơn, sao lại nhanh vậy chứ. Nhìn nó chạy từng bước không vững, chẳng mấy chốc rồi thằng bé sẽ lớn, sẽ 2 3 tuổi, rồi sẽ 5 tuổi, rồi sẽ học tiểu học, rồi sẽ là một cậu bé 15. Rồi sẽ ra sao nữa, lúc đó tôi sẽ trở thành một bà dì già nua và lạc hậu. Tôi thực sự không muốn nhìn nó lớn lên… Mọi thứ vẫn vậy, các chị vẫn đối xử với tôi tốt như vậy, vẫn tặng quà sinh nhật, chúc mừng tôi cho dù đã trễ đến hơn chục ngày. Vẫn quan tâm hỏi han tôi đủ mọi chuyện. Tuy là không bằng trước, bởi mỗi người có thêm những mối quan tâm khác, chăm sóc con, và còn bạn bè nữa. Nhưng sao tôi vẫn không thể không nuối tiếc cho những gì đã xảy ra. Bây giờ tôi đã lớn hơn, không còn là đứa bé đen đen lớp 3 lớp 4 ngày nào nữa, không còn quá bé bỏng để được chiều chuộng quan tâm. Tôi ghét sự thay đổi này, tôi không muốn mình phải như thế này.
Tôi đã lo rằng sẽ không có ai nấu cơm cho bố mình, tôi cũng định về nhà để nấu cơm cho bố, cho dù tôi rất muốn ở trên nhà các chị. Thực sự cái cảm giác của việc đang vui vầy mà phải bước về căn nhà này làm tôi không thích lắm. Nhà không rộng nhưng cũng đủ để bay nhảy với chỉ ba người sống, nhưng tôi không thể chịu nổi sự im lặng đó. Tôi ngồi trên phòng, học bài hoặc chơi, bố tôi ngồi dưới phòng khách xem tv. Thực sự hai người quá đơn độc, tôi không thể xuống và rồi thân mật, hai bố con cùng xem chương trình tv và bàn luận. Đến giờ thì bố lại lên đi ngủ. Dường như chỉ có bữa cơm là ngồi cùng nhau, nhưng cũng chỉ cúi gằm mặt vào bát trong sự im lặng, không thể nói gì, cũng không thể biểu hiện gì. Nhiều khi tôi muốn phá tan cái khoảng cách của vài bước chân cầu thang đó, muốn đập tan không khí ảm đạm này, nhưng không được, vì tôi không thể làm gì. Vậy làm sao tôi có thể bỏ không khí của một gia đình đông người, có tận ba thế hệ, bác, anh chị và cháu tôi. Cho dù là căn bếp, phòng khách hay phòng ngủ, hầu như ở đâu cũng rộn rã tiếng người, ánh đèn sáng trưng, tiếng cháu tôi bi bô, tiếng tivi, tiếng mọi người nói chuyện. Ấm cúng vô cùng, cùng chuẩn bị bữa tối, rồi ngồi vào bàn ăn ghế nào cũng bị lấp đầy, không một chỗ trống. Tôi thích cái cảm giác đó, tôi thích có người chị luôn ở bên mình, có người anh luôn trêu trọc mình, có đứa bé để chơi cùng để bế, tôi thích phòng khách anh chị ngồi hết dưới thảm, với bộ bài và vài đồ lặt vặt, đến 1 2h mới tắt đèn đi ngủ. Nhà tôi không bao giờ có được không khí đó, khi lúc nào cũng chỉ quanh quẩn hai người, tôi mong những buổi tối mẹ tôi ở nhà để bố tôi có người nói chuyện, tôi mong những sáng mẹ đi làm để mẹ đỡ phải ở nhà một mình, tôi mong đèn trong nhà lúc nào cũng sáng, không chỉ có mỗi phòng tôi là bật. Thật ra tôi đã quá quen với việc nhà chỉ có hai bố con, nhưng cứ mỗi khi đi từ trên đó về, cứ như là tôi lại trở về với căn phòng trống rỗng này, chẳng có gì cả, lại ở trong nỗi một mình.
Từ đầu năm mới đến giờ, tôi không hề liên lạc gì với bạn bè. Cứ như là chúng tôi mất tích khỏi nhau vậy. Điện thoại không nhận đến nổi một tin nhắn, hay một cuộc gọi. Tôi không buồn, tôi chỉ cảm thấy trống vắng. Nỗi buồn ngày sinh nhật đã qua đi, tôi cũng không thể giận họ được lâu. Nhưng khi nhìn những gương mặt tươi cười sau khi vô tâm với tôi trong cái ngày quan trọng nhất đó, tôi lại không thể chịu nổi. Rốt cuộc thì bạn bè là gì chứ? Tôi đã rất coi trọng họ, thực sự yêu mến họ, tôi coi ngày sinh nhật của họ thực sự quan trọng với mình, có khi là nghĩ trước cả tuần về món quà, hay một lời chúc, rồi háo hức thay. Vậy mà họ đã làm gì với tôi? Những người tôi cho là quan trọng nhất thì ngay cả một lời chúc mừng cũng không có. Một lời chúc là khó đến vậy sao? Hay một con số để ghi nhớ trong hàng trăm chuyện khác là quá khó? Uất ức vì sao tôi không thể nhận lại những gì mình đã cho đi. Một ngày sinh nhật ảm đạm chưa từng có. Tôi tỉnh dậy trong nỗi thất vọng, vì đã sắp hết cái ngày tôi tròn 16 tuổi, ngày chỉ trôi qua một lần duy nhất trong đời. Tôi cô đơn trong bốn bức tường, dường như bố mẹ đã quên đi sự có mặt của tôi. Tôi online trong chán nản, nhìn mail với lời chúc mừng sinh nhật từ YGVN, nghĩ sao thấy tôi thật thảm hại. Giương mắt lên nhìn vào màn hình trống rỗng, tôi thực sự không có gì cả, cô đơn, buồn chán, tôi như chỉ tồn tại có một mình, không một người nào bước đến và nói chuyện một câu cho tôi vui. Tôi rất sợ cái cảm giác đó, và sợ ngày sinh nhật. Những bực bội mà không thể nói ra, tôi trở về căn nhà trong không khí của ngày cuối cùng kì nghỉ tết, đường phố rạo rạc, con người rạo rạc. Như một kẻ trắng tay trở về.
Những ngày gần đây tôi đang sống một cuộc sống bình giản hết sức có thể. Tôi chẳng có một mục tiêu để cố gắng, cứ an phận thủ thường. Học thì cứ học, chơi thì cứ chơi, nửa vời một cách khó chịu. Tôi muốn mình phải quyết tâm, nhưng ý chí thì không có và chân tay thì không muốn hoạt động. Đã bao năm trôi qua từ khi tôi mất đi khả năng của mình, rồi sau đó cố gắng lội ngược dòng để trở lại như thuở đầu, đặt ra bao nhiêu mục tiêu cố gắng đạt được, nhưng tôi đã làm gì chứ. Tôi không hề có cái gọi là kiên trì, cố được vài ngày rồi lại nản chí nản sức, chưa bao giờ đạt được những gì đặt ra. Hóa ra tôi cũng chỉ kém cỏi đến thế và cứ để mặc cho mọi thứ cuốn trôi mình đi. Từ lâu tôi đã mất đi trách nhiệm với bản thân rồi, và sự sung sướng của hưởng thụ đã bai mòn tất cả, trơ trọi không còn gì trong chính con người này.
Tôi đã suy nghĩ mấy ngày nay. Liệu cuộc sống hiện giờ của tôi có là ổn không. Có lẽ là không, nó thất bại hoàn toàn. Điểm số cũng là một vấn đề đau đầu, khi tôi không thấy mình phải cố gắng, cho dù là bài kiểm tra ngày hôm sau tôi vẫn có thể ngồi đây viết lách. Trên lớp, tôi thật khổ sở. Tôi không thể nói chuyện với người bạn ngồi cùng bàn của mình, cô ấy ít nói và thờ ơ, tôi luôn là người mở lời và rồi kết thúc câu chuyện ngắn ngủi bằng một điệu cười trừ. Tôi vẫn luôn hiền lành, che giấu, ngượng ngập như thế. Tôi quá nhút nhát và chẳng thể thể hiện được gì. Sau một thời gian, ai ai rồi cũng sẽ cho mọi người thấy con người thật của mình, nhưng tôi thì không thể. Đầu tôi nghĩ gì, tôi cũng không nói ra, chỉ ngồi đó nghe và chêm vài câu hú họa vào. Hoặc không thì giữ im lặng. Tôi đã quyết định, quyết định có lẽ mình sẽ từ bỏ facebook, không có nó, cuộc sống của tôi vui vẻ và an lành hơn nhiều. Khi tôi không phải dòm ngó vào cuộc sống của người khác, tôi cứ việc mình mình làm là xem phim thôi, tự vui vẻ và xây dựng thế giới của tôi, nơi có gia đình và những người thân, nơi tôi có những tràng cười do người khác tạo nên, nơi tôi an toàn với chính mình. Và sau cả chục ngày, khi quay lại đó, tôi thấy mọi thứ dường như quá xa lạ, và tôi không thể tiếp tục nói nữa, hoạt động nữa. Tôi e ngại và sợ. Những người bạn cùng lớp cũng không hề hợp, tôi thấy mình thật sự bị bế tắc vào những giờ ra chơi. Tôi chẳng thể làm gì, ngay cả chạy ra nói chuyện với họ tôi cũng không muốn. Giống như là phải đeo một mặt nạ mà mình không hề thích tiếp xúc với những người mình không thích, gượng gạo và khó chịu, bắt ép bản thân khỏi sự thoải mái vô tư. Và cứ như thế, dần dần tôi đang tự mình tách ra khỏi họ, tôi đã cố làm thân với những người ngồi gần, nhưng người thì quá cứng nhắc và thẳng tưng, người thì quá khô khan và lạnh lùng, rồi như tất cả cũng chỉ dừng lại ở đó, không thể tiến xa hơn.

Và tôi vẫn cứ tiếp tục bước đi một mình trên con đường của mình.

♔ Dream...
posted on Wednesday, February 16, 2011 @ 11:13 PM | 0 comment(s) | add a comment.



Đơn giản, không quá xuất sắc, nhưng cũng để lại trong tôi không ít. Vẫn tiếc nuối vì bộ phim kết thúc quá sớm, khi tôi vẫn còn ngày ngày mong ngóng được trở về nhà xem vài tập, ngắm nhìn cặp đôi WoongMiho trong hạnh phúc, thì cuộc hành trình đã đến hồi kết, sẽ không còn những câu chuyện nào nữa, những lúc đi chơi của họ nữa. Sống trong mộng tưởng một vài ngày, mơ tưởng về một thứ tình yêu như thể sẽ tồn tại ngoài đời thực, chứ không phải ở trên màn hình tại một đất nước xa xôi. Có là tiêu tốn thời gian không, khi xem xong phim mà tôi không tiếp tục xem thêm một bộ phim nào khác, đã một tuần trôi qua rồi nhưng ngày ngày tôi vẫn chỉ bật máy cho một lí do, search hình, ảnh, thông tin về phim. Có lẽ những ý nghĩa còn chứa đựng nhiều hơn 16 tập đó. Con số đó bé nhỏ, nhưng những gì bên trong nó còn to lớn hơn nhiều. Tôi không hề có cảm giác như nhiều người, là cảm động. Mà chỉ đơn giản là thấy hay thôi. Hay vì cặp đôi dễ thương, vì tình tiết truyện đáng yêu, vì nhạc phim, vì những khoảnh khắc hai nhân vật chính bên nhau. Tôi chưa từng rơi một giọt nước mắt nào, khi xem những cảnh chia tay hay đượm buồn, không những không khóc. Mà còn cười. Tôi không thể khơi gợi cảm xúc trong mình, cho dù có cố gắng xị mặt ra và làm vẻ thương cảm nhất nhưng cũng không thể khóc được, rơm rớm cũng không được, phải chăng tôi quá khô cứng? Tôi cũng không cảm nhận được sự chia tay đau xót tận cùng đó, ở tập cuối, dường như Seung Gi không khóc thật mà chỉ cố gắng dằn mình sao cho thật đau đớn thôi, cảnh bị oto đâm sau đó có lẽ thuyết phục hơn. Thể hiện mọi cảm xúc khác thì rất đạt, nhưng riêng buồn thì hình như cả hai người đều không làm được. Dường như, WoongMiho trẻ con quá, đáng yêu quá, dễ thương quá, họ thích nhau như những học sinh cấp 3 vậy, thứ tình cảm của họ không giống một đôi tình nhân trưởng thành yêu thương nhau mãnh liệt. Nhưng tôi lại thích nó. Tôi mong mình cũng có một tình yêu đẹp như thế, làm những gì cho người mình thích, tất cả mọi việc, chọn quần áo cho nhau, ăn thịt uống bia cùng nhau, đi ăn kem, làm vòng tròn trái tim thật lớn, đi qua đài phun nước, cùng đạp xe, dắt chó đi dạo trong công viên, ôm nhau giữa phố, được tặng đùi gà siêu cấp. Tất cả những việc đó đôi nào cũng có thể làm, nhân vật trên phim cũng rất bình thường, nhưng sao khi thể hiện trên phim ảnh nó lại đáng yêu quá đỗi đến thế, khiến người ta không khỏi mơ tưởng. Tôi cũng không cảm nhận được tình cảm đơn phương mà bác sĩ thú y dành cho MiHo, cũng không thích bác sĩ, cũng không ghét phản diện, bản thân vô cảm đến thế sao?
Mỗi tối trước khi đi ngủ tôi lại mong muốn có một cặp đôi WoongMiho như thế, nhưng khi sáng tỉnh dậy thì lại bị kéo về thực tại, với một LSG và SMA, họ là những diễn viên và có đời sống riêng, họ là lee seung gi và shin min ah, họ không phải woong và miho. Thực sự tôi chỉ muốn mình sống trong thế giới của những cảnh quay đó thôi, vì khi nhìn vào miho, đó là miho, woong, đó là woong. Không phải hai người nổi tiếng hơn nhau 3 tuổi, mà là một chàng trai bình thường thích real action và một cô gái nhí nhảnh đáng yêu.     

♔ Năm mới
posted on Wednesday, February 2, 2011 @ 11:32 PM | 0 comment(s) | add a comment.
Ôi, vậy là một năm nữa lại sắp sửa qua đi, một năm mới lại sắp sửa đến. Mọi thứ dường như trôi đi quá nhanh, ngoảnh mặt cái mà đã một năm trời rồi, và mình lại già đi. Mình phải công nhận rằng, năm con Hổ thực sự là một năm may mắn đối với mình. May mắn bởi vì mình được ở bên bạn bè người thân rất nhiều. Cùng cười đùa, ăn uống, vui chơi rất nhiều. Sóng gió chẳng là gì cả, vì nó hình như không thể che lấp đi những thành công hạnh phúc đã đạt được. Vài chục phút nữa thôi, mặt trăng sẽ lại hoàn thành vòng quay của mình và tiếp tục cho một khởi đầu mới. Và thực sự, những ngày tết, thì 30 luôn là ngày đáng nhớ nhất.
Mình luôn nhớ về một cái tết Hà Nội khắc khoải trong giá rét, trẻ con các nhà thì hầu như toàn được cha mẹ sắm cho những bộ váy áo truyền thống màu đỏ rất bắt mắt. Sum vầy ấm cúng của không khí gia đình. Những bà mẹ luôn tất bật với mọi việc, dọn dẹp nhà cửa, nấu nướng bếp núc, và rồi sắm sửa chuẩn bị cho ngày Tết của gia đình nữa. Phải nói rằng cái Tết Hà Nội thực sự đặc trưng và luôn để lại trong mình nhiều nỗi nhớ. Những cơn mưa xuân nhỏ khắc giao thừa, cái lạnh rét buốt, buổi sáng 30 trong lành, những cành đào cành mai khoe sắc thắm, cả những cây quất lá xanh trái vàng. Quả là không thể lẫn đi đâu được cái mùi vị Hà Nội này. Dù vẫn luôn diễn ra như thế, nhưng mình chỉ có một mong muốn là. Năm nào, chiều 30 nhà mình cũng được sum họp ăn bữa cơm, giao thừa nào cũng được ngồi bên nhau cả nhà xem pháo hoa trên tivi thôi cũng được, chẳng cần đi đâu. Chỉ thế thôi là đủ, nhưng năm nào cũng chỉ có hai bố con, mẹ thì đi làm, khuya muộn mới về, cho dù là ngày Tết nhất, cho dù là mùng một. Những phút cuối của một năm thường làm cho con người ta bồi hồi và nhìn lại, giá như thời gian có thể ngừng trôi, và quay trở lại vài tiếng trước, để tận hưởng thêm cái không khí trước tết. Vì đâu phải hôm nào cũng là 30 Tết đâu. 30 qua, rồi mùng 1, mùng 2, mùng 3 sẽ lại qua rất nhanh, vèo cái là lại hết tết rồi. Biết rằng những ngày cuối năm là rất mệt, rất phiền vì bị mắng nhiều, nhưng vẫn thích trước tết hơn là sau Tết. Và kể cả có đánh mắng thế nào, nhưng cứ gần 12h, thì mọi chuyện dường như quên hết, để dành cho nhau những cái nhìn ấm áp nhất, những cử chỉ yêu thương, rồi sang năm mới bố mẹ lại mừng tuổi cho con cầu chúc một năm mới hạnh phúc, mong con học giỏi và ngoan ngoãn hơn. Năm nào cũng vậy, con sẽ chạy toán loạn không biết mình đón giao thừa ở đâu, có thể chạy lên gác cúng mâm cơm với bố, hay là treo lên bồn nước cao để cố xem được pháo hoa, hoặc chạy vòng vòng ngoài đường ngó qua nhà các bác để vào chơi năm mới. Nhưng xong tất cả, con sẽ lại lên chùa với bố, hưởng chút mưa xuân vào mặt, vào tóc, hoặc sẽ ra đình. Rồi sau đó hai bố con lại về nhà, cùng ăn xôi ăn gà đợi mẹ về, no căng thì lên giường đi ngủ. Đó là một khoảnh khắc đặc biệt, vì dường như đêm 30 là đêm người ta không ngủ, đêm duy nhất trong một năm. Mình vẫn nhớ tết năm nào còn ngồi xem táo quân ở nhà chị chit, cùng chị đi ra đình hái lộc đầu xuân, tết năm rồi thì chạy loăng quăng sang nhà các bác, gọi điện chúc mừng năm mới các bạn. Vui vẻ nhường nào. Vậy năm nay mình sẽ làm gì, thật sự không khí trùng xuống của mọi người làm mình cũng hơi mất tinh thần. Bạn thì ngại không muốn ra đường, bạn thì mệt, bạn thì chỉ muốn đi ngủ, thật ra mình cũng chỉ mong được ở nhà cúng mâm cơm với bố rồi ngồi xem tivi thôi, cũng không phải đi đâu ra đường chơi cả. Tết năm nay rồi sẽ thế nào? Tiền mừng tuổi sẽ được bao nhiêu? Hãy để những ngày sau sẽ biết.


Còn bây giờ, mình xin chúc các bạn của mình, gia đình bố mẹ, anh chị em, những người mình luôn yêu quý một năm thật vui vẻ và thành công, luôn tìm thấy nụ cười của mình, và sẽ gặt hái được nhiều kết quả tốt trong công việc, thuận buồm xuôi gió mọi chuyện, bố mẹ luôn yêu thương.
Xin cảm ơn mọi người vì đã luôn ở bên mình, và giờ là


HAPPY LUNAR NEW YEAR EVERYONE

 

« older posts • top • newer posts »
profile.
Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipiscing elit. Donec semper aliquet venenatis. Aliquam erat volutpat. Nam et suscipit velit. Vestibulum placerat, felis quis dictum interdum, neque est pulvinar neque, at eleifend purus mauris at sapien. Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipiscing elit. Donec semper aliquet venenatis. Aliquam erat volutpat. Nam et suscipit velit. Vestibulum placerat, felis quis dictum interdum, neque est pulvinar neque, at eleifend purus mauris at sapien. Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipiscing elit. Donec semper aliquet venenatis. Aliquam erat volutpat. Nam et suscipit velit. Vestibulum placerat, felis quis dictum interdum, neque est pulvinar neque, at eleifend purus mauris at sapien. Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipiscing elit. Donec semper aliquet venenatis. Aliquam erat volutpat. Nam et suscipit velit. Vestibulum placerat, felis quis dictum interdum, neque est pulvinar neque, at eleifend purus mauris at sapien.

about yourself here. :)
Normal | Bold | Strikeout | Italic | Underline | Link | big | small
tagbaord.
tagboard here.
no wider than 510px.
previous.
⇨ Tản mạn với "Doesn't mean anything"
⇨ Ngày bận
⇨ Những ngày qua
⇨ Lớn lên
⇨ Chủ nhật!
⇨ Studying
⇨ 14.09
⇨ Sinh nhật mẹ
⇨ Hiện tại - Tương lai
⇨ One summer day

archives.
⇨ December 2010
⇨ January 2011
⇨ February 2011
⇨ March 2011
⇨ April 2011
⇨ May 2011
⇨ June 2012
⇨ May 2013
⇨ September 2013
⇨ November 2013
⇨ December 2013
⇨ February 2014
⇨ March 2014
⇨ July 2014
affiliates.
friend friend friend friend friend friend friend friend friend friend friend friend friend friend friend friend friend ♥ friend friend friend friend friend friend friend friend ♥

credits.
this layout was created by sagacity. the colors are from chapstick. the icons used can be found at jaggedsmiles and web icons are by just frameless. please use MOZILLA FIREFOX when viewing this layout/blog. use a 1280x800px screen for best results.