♔ Life is still moving
posted on Monday, December 27, 2010 @ 8:44 PM | 0 comment(s) | add a comment.
Xong Anh rồi. Vậy là đã trút đi một gánh nặng. Biết rằng năm ngày cuối năm là rất khó khăn, nhưng vẫn phải cần mẫn vượt qua. Không thì chả lẽ đứng đấy nhìn để nó quật ngã mình à.
Vâng, nô en năm nay thực sự là hơn mong đợi. Mình đã nghĩ là sẽ chỉ tẻ nhạt, ngồi một mình trong ánh đèn vàng đầu chăm chăm vào quyển sách sinh, cửa đóng kín, bên ngoài gió lùa lạnh buốt và đường phố thì tấp nập. Nhưng mà may mắn là nó đã vui hơn như thế. Nhận được vài mess chúc giáng sinh của các bạn lớp mới, và còn ra ngoài đường đi dạo, ăn chè với linh nữa, đến tối thì nhận được quà giáng sinh của nit ♥. Món quà nhỏ thôi nhưng rất vui và ý nghĩa, thích lắm đấy, nhưng tiếc là mình chưa chuẩn bị được quà cho nó. Thấy rất áy náy, thôi để thi xong tao làm cho mày nhé. Ôi chỉ cần thế thôi là đã đủ mãn nguyện rồi, vì mọi năm toàn ở nhà tận hưởng cái ngày nó qua đi một mình, nên cũng không mong chờ háo hức lắm, nhưng những gì nhận được là quá sức mong đợi. Vừa được nhận quà, nhận lời chúc, lại được ra đường thong dong đón nhận cái không khí phố xá, với ánh đèn đường đủ màu sắc như hâm nóng lên cái không khí lạnh buốt của những cơn gió đông. Một noel giản dị, ấm áp, an lành, không hề hoành tráng nhưng vẫn có được những niềm vui hạnh phúc nhất, ấm lòng nhất.
Đây là lần đầu tiên mình thi tại ngôi trường này. Cảm xúc cũng chẳng có gì cả. Nhưng mà mình vẫn nhớ thi phòng xếp tên lắm. Vào phòng mà toàn Minh với Mi, Nam, có năm có cả Mai, Nga Ngân nữa, bốn năm như thế rồi, tự nhiên có một sự đổi khác cũng không quen cho lắm. Rồi không có màn đọc tên, ngồi vào phòng hí ha hí hửng với các bạn cùng tên, hay trước khi thi đứng ngoài phòng thi trò chuyện tán gẫu linh tinh, rồi sau khi thi, cũng không được chạy ồ ra cửa vui sướng, chạy lên các phòng có bạn mình thi hỏi han thi thố thế nào, rồi cũng không được chạy một mạch xuống sân, túm năm tụm ba mấy nhóm nói chuyện, bàn kết quả. Tất cả đều đã không còn được tiếp diễn nữa. Thấy thi xong mà cũng không vui vẻ gì cho lắm, rất bình thường, thấy hình như mình đã nhạt nhẽo đi nhiều.
Và không hiểu, thi xong tất cả, mình sẽ nghĩ gì. Vì mọi năm, là cứ thi xong môn cuối thì phát dồ lên ấy, chạy nhảy nhí nhảnh như con điên, không buồn nghĩ đến kết quả nữa, mà ăn chơi thả cửa hết mình, sẽ ra nhà để xe lấy xe với nit, hai đứa đi đường và cùng nghĩ sẽ đi đâu ăn gì, ăn tào phớ Nghĩa Tân, thạch đá, kem rồi lượn lờ hay là mua một cái gì đấy về nhà rồi thác loạn ở nhà. Hoặc là sẽ đi trà sữa với Linh và Liên cùng vui vẻ tíu tít vì cuối cùng đã giải quyết xong tất cả. Những tháng ngày đã qua đi rồi.
Dạo gần đây ở lớp có một số chuyện không vui vẻ gì cho lắm. Bạn ngồi cùng bàn của mình, chụp ảnh lén bêu rếu mình trên mạng. Thất vọng lắm, bởi vì mình biết mình và cô ta cũng chẳng hòa hợp gì, cãi nhau rất nhiều, mình cũng ghét cô ta, xung đột, khó chịu xảy ra chẳng có gì là hiếm hoi, nhưng ít ra mình cũng nghĩ là, tức thì tức lúc đấy thôi, rồi cũng quên, mình cũng chẳng nhớ làm gì cho mệt. Nhưng vấn đề là, mình không ngờ cô ta lại bẩn tính, xấu xa, bỉ ổi đến mức độ như thế. Chắc chắn phải ghét nhau lắm thì mới làm cái trò đấy chứ. Nhưng mình không hiểu, tại sao phải để trong lòng, rồi tích tụ oán hờn lâu ngày mà có dã tâm làm những việc như thế, chả lẽ tất cả những thể hiện bên ngoài đều là dối trá à? Tại sao ghét nhau rồi mà vẫn còn cố kể chuyện của mình ra, nói về nhiều vấn đề, vẫn tiếp tục niềm nở và hồ hởi như không có chuyện gì xảy ra? Bẩn tính một cách đáng ghê tởm và đáng sợ. Thực sự sợ, chút ít tin tưởng mỏng manh cũng bị dập tắt nhẫn tâm. Sợ bởi vì tất cả những nụ cười ghê tởm vẫn cố gắng tạo ra để làm gì, để làm cái gì mới được? Trong khi trong lòng là những hận thù, ghét bỏ, khó chịu? Đến giờ vẫn không hiểu, không những là bêu rếu, mà còn nói với người khác là nhớ vào xem? Mục đích đằng sau là gì? Để hại kẻ thù của mình một cách nhục nhã và thê thảm nhất à? Để trả thù sao cho sướng tay à? Cảm thấy ghê tởm tột độ, không xứng đáng bằng một con cục súc bẩn thỉu nhất. Quá ghê sợ, quá tởm lợm! Có nói thêm nữa thì cái loại súc vật không có óc như thế cũng chẳng hiểu được, cũng chẳng thể tự cảm thấy hổ thẹn với những gì mà mình đã làm cho người khác. Khinh bỉ tột cùng!!!
Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipiscing elit. Donec semper aliquet venenatis. Aliquam erat volutpat. Nam et suscipit velit. Vestibulum placerat, felis quis dictum interdum, neque est pulvinar neque, at eleifend purus mauris at sapien.
Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipiscing elit. Donec semper aliquet venenatis. Aliquam erat volutpat. Nam et suscipit velit. Vestibulum placerat, felis quis dictum interdum, neque est pulvinar neque, at eleifend purus mauris at sapien.
Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipiscing elit. Donec semper aliquet venenatis. Aliquam erat volutpat. Nam et suscipit velit. Vestibulum placerat, felis quis dictum interdum, neque est pulvinar neque, at eleifend purus mauris at sapien.
Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipiscing elit. Donec semper aliquet venenatis. Aliquam erat volutpat. Nam et suscipit velit. Vestibulum placerat, felis quis dictum interdum, neque est pulvinar neque, at eleifend purus mauris at sapien.






