❝ dreams don't always have to exist while the sun's down and your eyes are shut. ❞
♔ Robot biết yêu
posted on Wednesday, December 15, 2010 @ 8:48 PM | 0 comment(s) | add a comment.
Và tôi vừa mới xem xong Wall-E.
Cảm xúc là quá lớn, nó thực sự làm lay động trái tim tôi, bởi nội dung và một cách thể hiện dễ thương vô cùng. Trước khi xem bộ phim này, tôi không hiểu nội dung của nó sẽ như thế nào, vì robot thực sự không hề có sức hút với tôi. Nhưng quả thật, xem xong, nó đã mang lại cho tôi một niềm tin lớn về tình yêu trên thế giới này. Hai robot, đồ vật mà con người chúng ta coi chúng là vô tri vô giác, nhưng chúng lại biết cảm nhận, biết ngắm nhìn, biết yêu thương. Nhìn cái cách mà hai con robot nhìn nhau qua ánh mắt điện tử, sự kết nối hai tâm hồn qua bàn tay không bình thường, và cả cái giọng điệu mà chúng gọi tên nhau Wall-E Eve. Tôi thực sự ngưỡng mộ, đó liệu có phải là thứ tình cảm mà con người chúng ta chưa bao giờ có được, nhưng những đồ vật máy móc nhất, công nghệ nhất, chúng lại có thể cảm nhận và trao gửi nơi nhau. Không cần trái tim, không cần bộ óc, Wall-E và Eve vẫn có thể rung động, vẫn có thể thấy trong mình sự lâng lâng, sự hạnh phúc, tự do, và cả bao sự hài hước đáng yêu vô cùng, tất cả đều là những lâu đài bền vững được xây đặp nên từ tình yêu đó. Cái cách mà cậu bé robot nhỏ con sống sót khỏi con tàu bị nổ để rồi xuất hiện trước mặt Eve với bình xịt cứu hỏa, cái cách mà cả hai cùng chơi đùa, bay lượn trong không trung, cái cách mà cậu làm quen với cô, gây sự chú ý của cô, cái cách cậu làm cô vui bởi bóng đèn và điệu nhảy ngày Chủ Nhật, tất cả đều đáng trân trọng vô cùng. Hỏi mấy ai, lại có được tình yêu dễ thương như thế? Họ đã thành công, khi phác họa được một câu chuyện dễ thương trên cái nền của khoa học cứng nhắc, đề tài mà người ta không bao giờ nghĩ là có thể xây dựng tình yêu từ đó. Và không chỉ vậy, còn là những ý nghĩa nhân văn. Tôi bất ngờ vì câu nói của thuyền trưởng “I don’t want to survive I want to LIVE”. Nó truyền cảm lạ lùng, như là một ngon lửa hi vọng đã bùng lên trong những con người đó, những con người không hề biết gì về đất, biển, khiêu vũ, và có khi cả tình yêu nữa. Họ luôn chỉ nằm trên những cỗ máy và chưa một lần nào hoạt động, đến cả khi hai người chạm vào tay nhau và hiểu rằng mình đã yêu người kia mất rồi, họ cùng nhau bơi, nhưng cũng chỉ là ngồi trên những cỗ máy mà té nước vào nhau chứ ko hề một lần thoát khỏi nó. Phải chăng đó đã là một quy luật gắn liền với tất cả con người trên phi thuyền đó. Nơi đó, con người không hề làm chủ, mà là máy móc, tay lái điều khiển tự động, ngày ngày dựa vào công nghệ, dường như con người đã quá phụ thuộc và quên mất giá trị thật của mình, phó mặc tất cả cho máy móc. Tôi đã khóc, khi nhìn thấy cảnh Wall-E bị thương trầm trọng, yếu ớt, ta đều có thể cảm thấy sự sống trong bộ máy đó, rồi cả khi một mình Wall-E đỡ lại cỗ máy để kích hoạt trở về Trái Đất. Con người nên suy nghĩ lại, khi những robot vô tri vô giác đó đã cảm nhận được và biết mình phải cứu người khác, hành động đứng dậy khó khăn của thuyền trưởng đã cho thấy tất cả những ý chí thay đổi của con người. Và tới khi đã trở về NHÀ, Trái Đất đó, tất cả chỉ là những cảnh hoang tàn, đổ nát của các khu nhà cao tầng, các bãi vật liệu, và không hề có một màu xanh. Cái lúc mà Wall-E tỉnh lại đó, sau khi đã được Eve thay cho các bộ phận, và cậu không hề nhận ra, thực sự tôi nghĩ đó là một nỗi đau. Nó bất ngờ, hụt hẫng, và thật khó để thổn thức, giống như sau khi khóc người ta hay nấc lên vậy. Nhưng rồi cuối cùng, ánh mắt trìu mến lại hiện ra phía sau tấm kính tròn, và hai bàn tay gặp gỡ nhau, tôi biết rằng, chúng đã có được tình yêu, chúng đã thực sự trở về NHÀ rồi. Và Trái Đất, đã bắt đầu có thêm thật nhiều màu xanh.

« older posts • top • newer posts »
♔ Robot biết yêu
posted on Wednesday, December 15, 2010 @ 8:48 PM | 0 comment(s) | add a comment.
Và tôi vừa mới xem xong Wall-E.
Cảm xúc là quá lớn, nó thực sự làm lay động trái tim tôi, bởi nội dung và một cách thể hiện dễ thương vô cùng. Trước khi xem bộ phim này, tôi không hiểu nội dung của nó sẽ như thế nào, vì robot thực sự không hề có sức hút với tôi. Nhưng quả thật, xem xong, nó đã mang lại cho tôi một niềm tin lớn về tình yêu trên thế giới này. Hai robot, đồ vật mà con người chúng ta coi chúng là vô tri vô giác, nhưng chúng lại biết cảm nhận, biết ngắm nhìn, biết yêu thương. Nhìn cái cách mà hai con robot nhìn nhau qua ánh mắt điện tử, sự kết nối hai tâm hồn qua bàn tay không bình thường, và cả cái giọng điệu mà chúng gọi tên nhau Wall-E Eve. Tôi thực sự ngưỡng mộ, đó liệu có phải là thứ tình cảm mà con người chúng ta chưa bao giờ có được, nhưng những đồ vật máy móc nhất, công nghệ nhất, chúng lại có thể cảm nhận và trao gửi nơi nhau. Không cần trái tim, không cần bộ óc, Wall-E và Eve vẫn có thể rung động, vẫn có thể thấy trong mình sự lâng lâng, sự hạnh phúc, tự do, và cả bao sự hài hước đáng yêu vô cùng, tất cả đều là những lâu đài bền vững được xây đặp nên từ tình yêu đó. Cái cách mà cậu bé robot nhỏ con sống sót khỏi con tàu bị nổ để rồi xuất hiện trước mặt Eve với bình xịt cứu hỏa, cái cách mà cả hai cùng chơi đùa, bay lượn trong không trung, cái cách mà cậu làm quen với cô, gây sự chú ý của cô, cái cách cậu làm cô vui bởi bóng đèn và điệu nhảy ngày Chủ Nhật, tất cả đều đáng trân trọng vô cùng. Hỏi mấy ai, lại có được tình yêu dễ thương như thế? Họ đã thành công, khi phác họa được một câu chuyện dễ thương trên cái nền của khoa học cứng nhắc, đề tài mà người ta không bao giờ nghĩ là có thể xây dựng tình yêu từ đó. Và không chỉ vậy, còn là những ý nghĩa nhân văn. Tôi bất ngờ vì câu nói của thuyền trưởng “I don’t want to survive I want to LIVE”. Nó truyền cảm lạ lùng, như là một ngon lửa hi vọng đã bùng lên trong những con người đó, những con người không hề biết gì về đất, biển, khiêu vũ, và có khi cả tình yêu nữa. Họ luôn chỉ nằm trên những cỗ máy và chưa một lần nào hoạt động, đến cả khi hai người chạm vào tay nhau và hiểu rằng mình đã yêu người kia mất rồi, họ cùng nhau bơi, nhưng cũng chỉ là ngồi trên những cỗ máy mà té nước vào nhau chứ ko hề một lần thoát khỏi nó. Phải chăng đó đã là một quy luật gắn liền với tất cả con người trên phi thuyền đó. Nơi đó, con người không hề làm chủ, mà là máy móc, tay lái điều khiển tự động, ngày ngày dựa vào công nghệ, dường như con người đã quá phụ thuộc và quên mất giá trị thật của mình, phó mặc tất cả cho máy móc. Tôi đã khóc, khi nhìn thấy cảnh Wall-E bị thương trầm trọng, yếu ớt, ta đều có thể cảm thấy sự sống trong bộ máy đó, rồi cả khi một mình Wall-E đỡ lại cỗ máy để kích hoạt trở về Trái Đất. Con người nên suy nghĩ lại, khi những robot vô tri vô giác đó đã cảm nhận được và biết mình phải cứu người khác, hành động đứng dậy khó khăn của thuyền trưởng đã cho thấy tất cả những ý chí thay đổi của con người. Và tới khi đã trở về NHÀ, Trái Đất đó, tất cả chỉ là những cảnh hoang tàn, đổ nát của các khu nhà cao tầng, các bãi vật liệu, và không hề có một màu xanh. Cái lúc mà Wall-E tỉnh lại đó, sau khi đã được Eve thay cho các bộ phận, và cậu không hề nhận ra, thực sự tôi nghĩ đó là một nỗi đau. Nó bất ngờ, hụt hẫng, và thật khó để thổn thức, giống như sau khi khóc người ta hay nấc lên vậy. Nhưng rồi cuối cùng, ánh mắt trìu mến lại hiện ra phía sau tấm kính tròn, và hai bàn tay gặp gỡ nhau, tôi biết rằng, chúng đã có được tình yêu, chúng đã thực sự trở về NHÀ rồi. Và Trái Đất, đã bắt đầu có thêm thật nhiều màu xanh.

« older posts • top • newer posts »
profile.
Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipiscing elit. Donec semper aliquet venenatis. Aliquam erat volutpat. Nam et suscipit velit. Vestibulum placerat, felis quis dictum interdum, neque est pulvinar neque, at eleifend purus mauris at sapien. Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipiscing elit. Donec semper aliquet venenatis. Aliquam erat volutpat. Nam et suscipit velit. Vestibulum placerat, felis quis dictum interdum, neque est pulvinar neque, at eleifend purus mauris at sapien. Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipiscing elit. Donec semper aliquet venenatis. Aliquam erat volutpat. Nam et suscipit velit. Vestibulum placerat, felis quis dictum interdum, neque est pulvinar neque, at eleifend purus mauris at sapien. Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipiscing elit. Donec semper aliquet venenatis. Aliquam erat volutpat. Nam et suscipit velit. Vestibulum placerat, felis quis dictum interdum, neque est pulvinar neque, at eleifend purus mauris at sapien.

about yourself here. :)
Normal | Bold | Strikeout | Italic | Underline | Link | big | small
tagbaord.
tagboard here.
no wider than 510px.
previous.
⇨ Mùa đông này
⇨ Chiều Chủ Nhật
⇨ Cho một buối tối thứ bảy
⇨ Ngày hôm qua

archives.
⇨ December 2010
⇨ January 2011
⇨ February 2011
⇨ March 2011
⇨ April 2011
⇨ May 2011
⇨ June 2012
⇨ May 2013
⇨ September 2013
⇨ November 2013
⇨ December 2013
⇨ February 2014
⇨ March 2014
⇨ July 2014
affiliates.
friend friend friend friend friend friend friend friend friend friend friend friend friend friend friend friend friend ♥ friend friend friend friend friend friend friend friend ♥

credits.
this layout was created by sagacity. the colors are from chapstick. the icons used can be found at jaggedsmiles and web icons are by just frameless. please use MOZILLA FIREFOX when viewing this layout/blog. use a 1280x800px screen for best results.