♔ Ngày hôm qua
posted on Saturday, December 11, 2010 @ 4:06 PM | 0 comment(s) | add a comment.
Không không, không không! Tôi muốn quay lại cơ. Không thể như thế được, vậy là tôi đã là học sinh cấp 3 rồi. Mới đây, tôi còn ngồi ở 9D mà, tôi còn học trên cái tầng 4 nhà A đấy mà, làm sao có thể như thế được chứ. Tôi mới chỉ đi học ở ngôi trường gần nhà chưa đến 1 cây cách đây vài tháng cơ mà. Sao bây giờ tôi đã là học sinh lớp 10 rồi, sao mà nhanh thế được. Mới mùa đông trước thôi mà, khi ai cũng bự hẳn lên với áo quần ấm áp, êm êm, nhưng không quên khoác cái áo đồng phục xanh vào. Mới đây thôi mà, mới như ngày hôm qua thôi mà, sao mà một mùa đông nữa đã lại đến rồi? Những dãy nhà vàng đâu rồi, hành lang đông học sinh đâu rồi, sân trường cây cối xanh tùm gió thổi đâu rồi, tiếng chuông thanh nhẹ đâu rồi, những lớp học đóng kín mít ai ai cũng lạnh nhưng mà vẫn ấm áp đâu rồi? Tất cả đâu rồi. Tại sao bây giờ chúng ta phải chia li, tại sao phải mỗi người một ngả. Tại sao đã không thuộc về nhau nữa rồi, tại sao ko còn là chen chúc xe đạp vào gửi xe nữa rồi. Mọi sự thay đổi là quá tàn nhẫn, khi nó bỏ lại chúng ta đằng sau mà không ngỏi ngỡ ngàng, để lại trong ta cái dấu vết của thời gian, cái nếp nhăn đương đại, và cả một tâm hồn đã héo úa, mệt mỏi. Đâu rồi những giờ thể dục dưới phòng thể chất đứng cười đùa, đâu rồi những tiết học buồn ngủ nhưng vẫn xôn xao nói chuyện, đâu rồi những giờ 5’ chạy vội ra chỗ nhau, chơi bài, đá bóng trên bục giảng, cánh cửa gỗ đóng kín tránh những cơn gió lùa đập cửa rầm rập, ai ai cũng suýt xoa vì cái lạnh nhưng bên nhau vẫn thấy cái ấm áp, ghì sát vào nhau, tiếng áo gió áo bông áo khoác sột soạt, xoa xoa đôi bàn tay ấp lên má, ôm nhau, ghì chặt cho đỡ lạnh. Đâu rồi những mùa đông giáo viên ko lên lớp, cả lớp ngồi chơi nhóm này nhóm kia nói chuyện, chụp ảnh kỉ niệm cho những ngày tháng 12 lạnh? Đâu rồi những hôm trời mưa, áo mưa treo kín cả một khung trời bên cửa sổ, học sinh rộn ràng kháo nhau ra hành lang xem mây đen sấm chớp loạn xị, những cái quần đc xắn lên cao, những học sinh chạy xuống sân trường lội nước do ngập lụt. Mọi thứ sao qua đi quá nhanh thế, nhanh đến mức con người ta không kịp chuẩn bị cho sự chia tay, và đón chào cái mới. Tôi biết rằng, nói thế này là rất bi quan và mơ mộng, không thực tế, nhưng làm sao tôi có thể nhìn vào thực tại trống rỗng mà không một chút nhớ nhung về cái thời ngày xưa được chứ. Tôi cảm thấy mình không thuộc về đây. Và chắc chắn, chắc chắn rằng 9D của tôi sẽ không bao giờ trở lại được nữa. Và tôi không thể chấp nhận cho mình cái sự thật đấy được. Chúng tôi giờ đã chia li nhau, liệu sẽ có bao nhiêu lần họp lớp nữa, và số người đi liệu có giữ được con số ban đầu. Và vấn đề ở chỗ, không phải họp lớp, mà là chúng tôi sẽ không bao giờ được học cùng nhau nữa. Phải đấy, đau xót không. Khi mà, chúng ta, giờ đây mỗi người đều có một thế giới riêng, một nơi chốn, một chân trời mới dành cho mình, làm sao có thể sống cho cái cũ được chứ. Chúng ta chỉ có thể tận hưởng những niềm vui nhỏ nhoi nhưng không bao giờ là hạnh phúc nhất của ngày họp lớp. Vì nó chỉ diễn ra trong một thời gian rất ngắn, và rồi chúng ta sẽ mỗi người một hướng, lại trở về với cái nhịp điệu hàng ngày. Chúng ta sẽ không học cùng một lớp nữa, sẽ không còn là những giáo viên đáng yêu đó nữa, sẽ không còn là những bàn ghế đó nữa, sẽ không còn là cái phòng học đáng yêu đó nữa, sẽ không còn là ngôi trường đó nữa. Và còn gì các bạn biết không? Sẽ không còn là những câu chửi nhau, những trò đùa như hồi trước nữa, dần dần rồi sẽ đánh mất cái tự nhiên giữa nhau, thay vào đó là cái sự nhường nhịn, kiêng nể, lịch sử, bởi vì chúng ta đã không còn cái trẻ con như ngày nào. Thời gian đi, kéo theo sự thay đổi dù là nhỏ nhất của mỗi người.
Và tôi hiểu rằng, xa mặt cách lòng. Liệu chúng ta sẽ nhớ nhung đến nhau cho tới bao giờ, sẽ còn giữ liên lạc cho tới bao giờ, và sẽ nằm trọn trong lòng nhau cho tới bao giờ?
Thôi, quay lại với cái thực tại chán ngắt nào. Nếu tôi ko tự tìm một lối thoát cho mình, thì tôi cũng sẽ một mình trơ trọi và bị bỏ lại thôi. Còn mọi người, ai cũng có những chỗ dựa riêng cho mình rồi.
Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipiscing elit. Donec semper aliquet venenatis. Aliquam erat volutpat. Nam et suscipit velit. Vestibulum placerat, felis quis dictum interdum, neque est pulvinar neque, at eleifend purus mauris at sapien.
Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipiscing elit. Donec semper aliquet venenatis. Aliquam erat volutpat. Nam et suscipit velit. Vestibulum placerat, felis quis dictum interdum, neque est pulvinar neque, at eleifend purus mauris at sapien.
Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipiscing elit. Donec semper aliquet venenatis. Aliquam erat volutpat. Nam et suscipit velit. Vestibulum placerat, felis quis dictum interdum, neque est pulvinar neque, at eleifend purus mauris at sapien.
Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipiscing elit. Donec semper aliquet venenatis. Aliquam erat volutpat. Nam et suscipit velit. Vestibulum placerat, felis quis dictum interdum, neque est pulvinar neque, at eleifend purus mauris at sapien.






