❝ dreams don't always have to exist while the sun's down and your eyes are shut. ❞
♔ Bạn của tôi ơi
posted on Tuesday, December 21, 2010 @ 11:25 PM | 0 comment(s) | add a comment.

Mày à, Nít của tao ơi, tao đang có một ước muốn rất nhỏ thôi. Mày biết là gì không, tao sẽ nói ngay bây giờ nhé. Đó là, tao chỉ mong, tao với mày có thể mãi mãi duy trì cái tình bạn này, cái mối tình của chúng ta sẽ được trường tồn cho đến khi nào một trong hai đứa chết mới thôi. Tao mong ước như thế đấy, và tất nhiên là phải giữ được cái sự trẻ con ngây thơ như thế này rồi. Sẽ thật là buồn, nếu sau này, tao và mày cùng phải nhìn nhau trong bộ dạng của những người lớn, già nua và xấu xí. Chúng ta đang ở cái tuổi đẹp nhất đời, và tao chỉ mong khoảnh khắc này được dừng lại, nó sẽ cứ như thế, không hề thay đổi. Mày là người bạn mà có lẽ tao trân trọng nhất. Hôm nay tao đã cười thật nhiều, vui thật nhiều, mày đã tìm lại cái nụ cười tươi đã tắt lâu ngày ấy trên gương mặt tao. Không phải là tao không cười, mà là không bao giờ có thể vui lên hết mình như thế, như thể là không có một giới hạn nào vậy. Tao luôn cố đặt ra một mức với mọi người, tức là không đượt vượt quá cái ngưỡng đấy, cho dù là trêu đùa hay nói chuyện, nhưng với mày thì khác, tao làm mọi việc như thể là tao sẽ không bao giờ được làm như thế nữa vậy. Thế nên, ở bên mày là điều làm tao hạnh phúc nhất (chắc thế). Mọi kỉ niệm của chúng ta, dù là nhỏ nhặt nhất, tao cũng đều ghi nhớ, và coi đó là một điều không thể quên, mỗi lần nhớ đến lại làm tao không khỏi tít mắt cười một mình. Vui. Vui lắm. Nó làm tao cảm giác mình vẫn còn trẻ lắm, vẫn còn nhí nhố lắm, chưa già đâu mà lo, như là nhắc lại cả một hình hài của tuổi trẻ đang trỗi dậy trong mình. Cứ như là, tâm hồn bé con đấy lại nhập vào cái thân xác này, không hề mang theo dấu vết của thời gian trong nó. Tao ghét thời gian bỏ đi, và để lại cho ta những lão hóa trên gương mặt, trong suy nghĩ, nhưng những giây phút với mày, làm tao như thấy mình được chạy ngược lại, tạm xa rời cái thực tại chán ngắt, trở về với những vui đùa thủa nào. Quãng thời gian tao nhớ nhất cấp 2 đó là vào khoảng năm lớp 7. Tao và mày đã làm rất nhiều trò lố, mà bây giờ nghe lại Party People lại gợi lại cảm xúc cho tao. Khi mà hồi đấy, hai con ngơ mới bắt đầu nghe rap, và sau khi nghe xong Party People thì hai đứa thấy đau đầu, choáng váng (hình như thế). Ha ha, mày có nhớ không, rồi cả giai điệu của Big girls don’t cry suốt ngày ngồi đưa đưa theo nhạc vì không thuộc lời, những buổi chiều chủ nhật ngồi nghe top forty trên xonefm. Rồi cả những lần lóc cóc đèo nhau xe đạp, cùng cười bọn sinh viên bẩn bựa đi trên đường, rồi kháo nhau giả vờ làm trò đạp đạp rất ngứa mắt =)). Buổi trưa đi học về túm tụm cổng trường, chen lấn xô đẩy trong dòng học sinh đông đúc đi ra khỏi cổng trường, cùng cười khi đưa vé xe cho Mạnh Con, hôm nào giàu hơn mọi ngày (có ít tiền lẻ) hoặc là có hứng vui vẻ thì khao nhau cái nem, túi xoài hay nước, kem. Dựng xe ở đường còn bị bọn oto đi qua chửi ầm ĩ, nhưng vẫn không hề gì, hai đứa vẫn nhìn nhau cười và đứng ăn tiếp, rồi cùng nhau đạp xe về, con đường ngắn ngủi với biết bao tràng cười rộ lên. Những vòng xe đạp sao mà nhanh và nhẹ nhàng, đâu có cái mệt mỏi khi đạp xe đến trường cấp 3 như giờ. Rồi những ngày thứ năm được nghỉ tiết cuối, ra cổng trưởng lại hỏi nhau, hôm nay đi đâu đây em nhở, vườn hồng không, hay núi trúc, kim mã đê, nghề của em mà, hay anh thích lên bờ hồ không, hơi xa nhỉ …. Những buổi trưa bố mẹ vắng nhà hẹn nhau đàn đúm, hôm thì cơm cà ri, hôm thì lẩu, hôm thì bò nướng. Nói nghe sang thế, nhưng thực chất cà ri thì toàn khoai tây cà rốt, thịt gà chả được đến năm miếng, lầu thì mua một gói đông lạnh gần 40 nghìn rồi ra ngoài chợ mua thêm rau, đậu, bò nướng thì cũng toàn hành khô, khoai tây, cà rốt, bò chả đến hai lạng, đạm bạc thế thôi, nhưng mà vui lắm. Bầy ra, cũng chỉ để ăn cùng nhau cho vui, cùng nhau nói chuyện, nhưng lại lấy lí do là thi cử mệt mỏi lớp 9 mà (thực chất là chẳng bao giờ học hành, thời gian nghỉ ngơi vì học mệt còn nhiều hơn cả thời gian học =))).
Còn đâu những chiều chủ nhật, hai đứa cùng nằm trên đệm, hoặc có thể là những chiều thứ hai, thứ ba, rồi chùm chăn kín đầu, cùng kể cho nhau nghe về mọi điều, những điều khó nói nhất (buồn chuyện gì), rồi nhìn vào mặt nhau, mắt không chớp, cùng chạm vào tóc nhau, cùng tận hưởng cái thú nghỉ ngơi lười biếng. Chỉ có những khi đó, tao và mày mới có thể dễ dàng mở lời, dễ dàng nói ra những điều mà bình thường cho là rất sến. Không phải khóc, không phải ỉ ôi buồn thảm, chỉ cần nhẹ nhàng, nói từng chữ, rồi lại chìm vào im lặng, suy nghĩ, nói tiếp, là cả hai đã hiểu nhau, đã nhìn thấy cõi lòng người kia qua ánh mắt. Và những lời an ủi, cũng chỉ ngắn ngủi, đứt đoãng, rồi lại im lặng . . .
Ôi mày ơi, tao lại thấy mỗi ngày trôi qua thật tẻ nhạt, cấp 2 của chúng ta rất vui mà, sao bây giờ chúng ta đã lên lớp 10 rồi, sao nhanh thế, sao đã là học sinh cấp 3 rồi? Sao tao và mày không được cùng nhau đi học, hôm đứa này sang gọi, hôm đứa kia sang gọi, rồi cùng đi học muộn, cùng đi trên đường Hoàng Sâm gió mát lộng trời trong xanh, cùng mua xôi 3 nghìn, cùng mua bánh mì trứng, cùng gửi xe, cùng đi lên lớp? Tao chỉ muốn tiếp tục như thế thôi. Hôm nay, tao đã được nghe rất nhiều, những lời quan tâm của mày. Thấy sao mà lạ tai, khi lâu lắm chả có ai quan tâm tao như thế, mày hỏi đúng như những gì tao nghĩ, cứ như là hai đứa thông não nhau vậy. Chỉ nghe có những lời đó thôi, là đã thấy hạnh phúc lắm rồi. Mày quan tâm tường tận đến từng chi tiết, hỏi ở lớp tao chơi với ai, hỏi thăm về mấy đứa tao kể cho mày, hỏi tao có thấy vui khi ở lớp không, có thấy thích hay ghét đứa nào không, có thấy vui hơn cấp 2 không … rất nhiều ý. Rồi tao nói cho mày những suy nghĩ của tao, rồi cả những rắc rối trong lòng, và tao thích cái cách mày an ủi tao. Nó thực tế, hữu ích, nhưng vẫn chan chứa yêu thương, mày không hề nói cái gì xáo rỗng hay chỉ là những câu hoa mĩ làm tao vui theo một cách thông thường. Và tao muốn cảm ơn nhiều lắm. Rồi tao và mày cũng đi chợ đêm, cùng xem áo len, hoodie, áo pull, túi xách, chụp tai. Mãn nguyện lắm ấy, hai đứa cùng khoác tay, nắm tay nhau (như tình nhân =))) đi trong chợ, chỉ trỏ, phát sợ về mấy đứa nhà quê “iêm iêm anh anh” và cả mấy thằng nhìn như thợ xây (tóc nhuộm vàng khè mái rủ quá mặt), rú lên vì những hoodie và pull quá xinh, túi quá hàn quốc.
Có đáng mơ ước không, khi ngày nào cũng có những niềm vui như thế, mày đã xóa bớt đi sự hời hợt và hững hờ trong tao, và tao lại như quên đi cái tuổi của mình, cứ như là được trở về quá khứ vậy. Khi tao và mày vẫn thế, không hề thay đổi, vẫn là những trò đùa đấy, vẫn là những nụ cười ngặt nghẽo mắt híp mồm mở to. Nghe thì thô, nhưng nó là những điều đáng yêu mà tao luôn trân trọng. Vẫn là hai đứa con gái đi xe đạp  song song hàn huyên đủ mọi chuyện trên đời, vẫn hồn nhiên và vui vẻ nhất như không hề có điểm dừng.
Tình cảm ý nghĩa hơn rất nhiều những lời ngọt ngào có thể nói ra.

« older posts • top • newer posts »
♔ Bạn của tôi ơi
posted on Tuesday, December 21, 2010 @ 11:25 PM | 0 comment(s) | add a comment.

Mày à, Nít của tao ơi, tao đang có một ước muốn rất nhỏ thôi. Mày biết là gì không, tao sẽ nói ngay bây giờ nhé. Đó là, tao chỉ mong, tao với mày có thể mãi mãi duy trì cái tình bạn này, cái mối tình của chúng ta sẽ được trường tồn cho đến khi nào một trong hai đứa chết mới thôi. Tao mong ước như thế đấy, và tất nhiên là phải giữ được cái sự trẻ con ngây thơ như thế này rồi. Sẽ thật là buồn, nếu sau này, tao và mày cùng phải nhìn nhau trong bộ dạng của những người lớn, già nua và xấu xí. Chúng ta đang ở cái tuổi đẹp nhất đời, và tao chỉ mong khoảnh khắc này được dừng lại, nó sẽ cứ như thế, không hề thay đổi. Mày là người bạn mà có lẽ tao trân trọng nhất. Hôm nay tao đã cười thật nhiều, vui thật nhiều, mày đã tìm lại cái nụ cười tươi đã tắt lâu ngày ấy trên gương mặt tao. Không phải là tao không cười, mà là không bao giờ có thể vui lên hết mình như thế, như thể là không có một giới hạn nào vậy. Tao luôn cố đặt ra một mức với mọi người, tức là không đượt vượt quá cái ngưỡng đấy, cho dù là trêu đùa hay nói chuyện, nhưng với mày thì khác, tao làm mọi việc như thể là tao sẽ không bao giờ được làm như thế nữa vậy. Thế nên, ở bên mày là điều làm tao hạnh phúc nhất (chắc thế). Mọi kỉ niệm của chúng ta, dù là nhỏ nhặt nhất, tao cũng đều ghi nhớ, và coi đó là một điều không thể quên, mỗi lần nhớ đến lại làm tao không khỏi tít mắt cười một mình. Vui. Vui lắm. Nó làm tao cảm giác mình vẫn còn trẻ lắm, vẫn còn nhí nhố lắm, chưa già đâu mà lo, như là nhắc lại cả một hình hài của tuổi trẻ đang trỗi dậy trong mình. Cứ như là, tâm hồn bé con đấy lại nhập vào cái thân xác này, không hề mang theo dấu vết của thời gian trong nó. Tao ghét thời gian bỏ đi, và để lại cho ta những lão hóa trên gương mặt, trong suy nghĩ, nhưng những giây phút với mày, làm tao như thấy mình được chạy ngược lại, tạm xa rời cái thực tại chán ngắt, trở về với những vui đùa thủa nào. Quãng thời gian tao nhớ nhất cấp 2 đó là vào khoảng năm lớp 7. Tao và mày đã làm rất nhiều trò lố, mà bây giờ nghe lại Party People lại gợi lại cảm xúc cho tao. Khi mà hồi đấy, hai con ngơ mới bắt đầu nghe rap, và sau khi nghe xong Party People thì hai đứa thấy đau đầu, choáng váng (hình như thế). Ha ha, mày có nhớ không, rồi cả giai điệu của Big girls don’t cry suốt ngày ngồi đưa đưa theo nhạc vì không thuộc lời, những buổi chiều chủ nhật ngồi nghe top forty trên xonefm. Rồi cả những lần lóc cóc đèo nhau xe đạp, cùng cười bọn sinh viên bẩn bựa đi trên đường, rồi kháo nhau giả vờ làm trò đạp đạp rất ngứa mắt =)). Buổi trưa đi học về túm tụm cổng trường, chen lấn xô đẩy trong dòng học sinh đông đúc đi ra khỏi cổng trường, cùng cười khi đưa vé xe cho Mạnh Con, hôm nào giàu hơn mọi ngày (có ít tiền lẻ) hoặc là có hứng vui vẻ thì khao nhau cái nem, túi xoài hay nước, kem. Dựng xe ở đường còn bị bọn oto đi qua chửi ầm ĩ, nhưng vẫn không hề gì, hai đứa vẫn nhìn nhau cười và đứng ăn tiếp, rồi cùng nhau đạp xe về, con đường ngắn ngủi với biết bao tràng cười rộ lên. Những vòng xe đạp sao mà nhanh và nhẹ nhàng, đâu có cái mệt mỏi khi đạp xe đến trường cấp 3 như giờ. Rồi những ngày thứ năm được nghỉ tiết cuối, ra cổng trưởng lại hỏi nhau, hôm nay đi đâu đây em nhở, vườn hồng không, hay núi trúc, kim mã đê, nghề của em mà, hay anh thích lên bờ hồ không, hơi xa nhỉ …. Những buổi trưa bố mẹ vắng nhà hẹn nhau đàn đúm, hôm thì cơm cà ri, hôm thì lẩu, hôm thì bò nướng. Nói nghe sang thế, nhưng thực chất cà ri thì toàn khoai tây cà rốt, thịt gà chả được đến năm miếng, lầu thì mua một gói đông lạnh gần 40 nghìn rồi ra ngoài chợ mua thêm rau, đậu, bò nướng thì cũng toàn hành khô, khoai tây, cà rốt, bò chả đến hai lạng, đạm bạc thế thôi, nhưng mà vui lắm. Bầy ra, cũng chỉ để ăn cùng nhau cho vui, cùng nhau nói chuyện, nhưng lại lấy lí do là thi cử mệt mỏi lớp 9 mà (thực chất là chẳng bao giờ học hành, thời gian nghỉ ngơi vì học mệt còn nhiều hơn cả thời gian học =))).
Còn đâu những chiều chủ nhật, hai đứa cùng nằm trên đệm, hoặc có thể là những chiều thứ hai, thứ ba, rồi chùm chăn kín đầu, cùng kể cho nhau nghe về mọi điều, những điều khó nói nhất (buồn chuyện gì), rồi nhìn vào mặt nhau, mắt không chớp, cùng chạm vào tóc nhau, cùng tận hưởng cái thú nghỉ ngơi lười biếng. Chỉ có những khi đó, tao và mày mới có thể dễ dàng mở lời, dễ dàng nói ra những điều mà bình thường cho là rất sến. Không phải khóc, không phải ỉ ôi buồn thảm, chỉ cần nhẹ nhàng, nói từng chữ, rồi lại chìm vào im lặng, suy nghĩ, nói tiếp, là cả hai đã hiểu nhau, đã nhìn thấy cõi lòng người kia qua ánh mắt. Và những lời an ủi, cũng chỉ ngắn ngủi, đứt đoãng, rồi lại im lặng . . .
Ôi mày ơi, tao lại thấy mỗi ngày trôi qua thật tẻ nhạt, cấp 2 của chúng ta rất vui mà, sao bây giờ chúng ta đã lên lớp 10 rồi, sao nhanh thế, sao đã là học sinh cấp 3 rồi? Sao tao và mày không được cùng nhau đi học, hôm đứa này sang gọi, hôm đứa kia sang gọi, rồi cùng đi học muộn, cùng đi trên đường Hoàng Sâm gió mát lộng trời trong xanh, cùng mua xôi 3 nghìn, cùng mua bánh mì trứng, cùng gửi xe, cùng đi lên lớp? Tao chỉ muốn tiếp tục như thế thôi. Hôm nay, tao đã được nghe rất nhiều, những lời quan tâm của mày. Thấy sao mà lạ tai, khi lâu lắm chả có ai quan tâm tao như thế, mày hỏi đúng như những gì tao nghĩ, cứ như là hai đứa thông não nhau vậy. Chỉ nghe có những lời đó thôi, là đã thấy hạnh phúc lắm rồi. Mày quan tâm tường tận đến từng chi tiết, hỏi ở lớp tao chơi với ai, hỏi thăm về mấy đứa tao kể cho mày, hỏi tao có thấy vui khi ở lớp không, có thấy thích hay ghét đứa nào không, có thấy vui hơn cấp 2 không … rất nhiều ý. Rồi tao nói cho mày những suy nghĩ của tao, rồi cả những rắc rối trong lòng, và tao thích cái cách mày an ủi tao. Nó thực tế, hữu ích, nhưng vẫn chan chứa yêu thương, mày không hề nói cái gì xáo rỗng hay chỉ là những câu hoa mĩ làm tao vui theo một cách thông thường. Và tao muốn cảm ơn nhiều lắm. Rồi tao và mày cũng đi chợ đêm, cùng xem áo len, hoodie, áo pull, túi xách, chụp tai. Mãn nguyện lắm ấy, hai đứa cùng khoác tay, nắm tay nhau (như tình nhân =))) đi trong chợ, chỉ trỏ, phát sợ về mấy đứa nhà quê “iêm iêm anh anh” và cả mấy thằng nhìn như thợ xây (tóc nhuộm vàng khè mái rủ quá mặt), rú lên vì những hoodie và pull quá xinh, túi quá hàn quốc.
Có đáng mơ ước không, khi ngày nào cũng có những niềm vui như thế, mày đã xóa bớt đi sự hời hợt và hững hờ trong tao, và tao lại như quên đi cái tuổi của mình, cứ như là được trở về quá khứ vậy. Khi tao và mày vẫn thế, không hề thay đổi, vẫn là những trò đùa đấy, vẫn là những nụ cười ngặt nghẽo mắt híp mồm mở to. Nghe thì thô, nhưng nó là những điều đáng yêu mà tao luôn trân trọng. Vẫn là hai đứa con gái đi xe đạp  song song hàn huyên đủ mọi chuyện trên đời, vẫn hồn nhiên và vui vẻ nhất như không hề có điểm dừng.
Tình cảm ý nghĩa hơn rất nhiều những lời ngọt ngào có thể nói ra.

« older posts • top • newer posts »
profile.
Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipiscing elit. Donec semper aliquet venenatis. Aliquam erat volutpat. Nam et suscipit velit. Vestibulum placerat, felis quis dictum interdum, neque est pulvinar neque, at eleifend purus mauris at sapien. Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipiscing elit. Donec semper aliquet venenatis. Aliquam erat volutpat. Nam et suscipit velit. Vestibulum placerat, felis quis dictum interdum, neque est pulvinar neque, at eleifend purus mauris at sapien. Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipiscing elit. Donec semper aliquet venenatis. Aliquam erat volutpat. Nam et suscipit velit. Vestibulum placerat, felis quis dictum interdum, neque est pulvinar neque, at eleifend purus mauris at sapien. Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipiscing elit. Donec semper aliquet venenatis. Aliquam erat volutpat. Nam et suscipit velit. Vestibulum placerat, felis quis dictum interdum, neque est pulvinar neque, at eleifend purus mauris at sapien.

about yourself here. :)
Normal | Bold | Strikeout | Italic | Underline | Link | big | small
tagbaord.
tagboard here.
no wider than 510px.
previous.
⇨ I got a new skin
⇨ Không gian tĩnh lặng
⇨ Chán chường với tất cả
⇨ Sống với ai?
⇨ Hụt hẫng
⇨ Robot biết yêu
⇨ Mùa đông này
⇨ Chiều Chủ Nhật
⇨ Cho một buối tối thứ bảy
⇨ Ngày hôm qua

archives.
⇨ December 2010
⇨ January 2011
⇨ February 2011
⇨ March 2011
⇨ April 2011
⇨ May 2011
⇨ June 2012
⇨ May 2013
⇨ September 2013
⇨ November 2013
⇨ December 2013
⇨ February 2014
⇨ March 2014
⇨ July 2014
affiliates.
friend friend friend friend friend friend friend friend friend friend friend friend friend friend friend friend friend ♥ friend friend friend friend friend friend friend friend ♥

credits.
this layout was created by sagacity. the colors are from chapstick. the icons used can be found at jaggedsmiles and web icons are by just frameless. please use MOZILLA FIREFOX when viewing this layout/blog. use a 1280x800px screen for best results.