❝ dreams don't always have to exist while the sun's down and your eyes are shut. ❞
♔ Chán chường với tất cả
posted on Sunday, December 19, 2010 @ 10:50 PM | 0 comment(s) | add a comment.
Và đây, lại một bài viết nữa chả có tí gì vui vẻ. Cảm xúc của tôi lúc này á. Là gì? Bạn biết không? Quá chán chường! Tôi chưa bao giờ cảm thấy như thế này. Thực sự là như thế. Chưa bao giờ cảm thấy chán nản thế này. Tức là, mất hoàn toàn niềm tin vào cuộc sống này.
Hôm nay tôi lên ăn giỗ trên nhà bác ruột, và lại được gặp các anh chị em của mình, tất cả những người tôi đều thấy rất yêu quý. Chị Chít, anh Dũng, chị Linh, Cún, Nhím, chị Lê, rồi cả cháu tôi Táo Tầu và cu Minh đáng yêu nữa. Tôi rất thích những bữa cơm đầm ấm cả gia đình xôm tụ như thế này, cả nhà họ nội. Nhà nội của tôi có 7 anh chị em cả thẩy, bố tôi là người con thứ sáu của bà, và các anh chị em trong nhà đều rất thương yêu gần gũi nhau. Thế nên, đến thể hệ chúng tôi, thế hệ con cháu, cũng rất gắn bó. Nhà nhiều trẻ con, nên buổi họp mặt nào cũng vui, cũng nhiều trò đùa, ăn uống nói cười rất vui vẻ, và các bậc phụ huynh cũng hay cười theo, tham gia cùng, và chúng tôi không hề cảm thấy khó chịu, mà rất thích ấy. Tức là cả hai thế hệ đều hòa hợp, sợi dây liên kết là tình yêu thương và kính trọng, đều hiểu niềm vui của nhau, nên gia đình lúc nào cũng vui vầy và đầy ắp tiếng cười. Được đùm bọc trong một môi trường như thế tôi không khỏi sung sướng. Nhưng tôi không hiểu nổi, tại sao hôm nay, sau khi nói chuyện với anh chị em, tôi vẫn không thể vui lên được, tôi thấy trong mình vẫn có một nỗi buồn gì đó túc trực. Tôi nói gì, mọi người cũng đều cười và tán thành, thấy rất là thoải mái nói ra những gì mình nghĩ, nhưng mà vẫn không thể vui lên được. Một người anh của tôi, anh Huy, đã kể cho chúng tôi nghe về một ban nhạc rock. Ban nhạc đó chơi heavy metal (tôi cũng không nhớ rõ lắm vì nghe tên ban nhạc hơi lạ lẫm và anh còn bảo band đó đã đi vào huyền thoại, còn trước cả Metallica), và có một người trưởng nhóm, ông ta do quá thất vọng và chán nản với thực tại, nói rằng con người trên cuộc đời này tất cả chỉ đối xử với nhau bằng sự lừa lọc, gian dối, tráo trở. Rồi sau đó, ông ta quyết định vào ở trong trại thương điên hai tháng, và sau hai tháng đó, thì ông ta lại khủng hoảng tột độ, cuối cùng, ông ta đã tự tử, và vậy là thế giới mất đi một huyền thoại, một nhân tài âm nhạc. Lúc đó tôi chỉ nghĩ là, nghe qua thì có vẻ đúng đấy, nhưng ngẫm kĩ, thì tại sao ông ta phải nhìn cuộc sống đầy tiêu cực như thế? Nếu nghĩ theo một cách khác đi, một phương diện khác, thì sẽ thấy cuộc sống vẫn có nhiều thứ đẹp tươi hơn, đáng để trân trọng và tin tưởng hơn mà. Nhưng lúc này, thì tôi lại nghĩ, phải chăng cuộc đời này, nó vẫn luôn buồn chán như chính nó vẫn vậy? Tôi đang mất hoàn toàn niềm tin vào nó. Những tình bạn chán ngắt vô vị, khởi đầu một tình bạn, tiếp diễn, rồi cuối cùng là chia tay, nhạt nhẽo. Quanh đi quẩn lại cũng chỉ có vậy. Những nỗi buồn không được sẻ chia, không thể kiếm nổi một tri kỉ cho mình. Quanh năm suốt tháng nói những câu chuyện tẻ nhạt, những trò đùa tẻ nhạt cố gượng ép mình vào cái guồng cười lố bịch, những vấn đề vớ vẩn. Tự nhiên tôi lại thấy cuộc sống này đầy rẫy những thứ như thế vậy. Những quan hệ tình cảm giữa con người, cũng chỉ nhạt nhẽo, hời hợt, hững hờ, chán nản. Khi mà mình buồn, cũng không biết kiếm tìm niềm vui ở đâu, cũng không biết cách tự an ủi mình, cũng không biết phải cầu cạnh ai để có niềm vui thực sự. Những người bạn thân, bắt đầu suy nghĩ, liệu có phải là thân không, khi không thể giãi bày được với nhau, chỉ nghe những câu chuyện của họ, rồi động viên họ. Những niềm vui cùng cười đùa cũng không cảm thấy có chút gì hứng thú. Và cảm thấy chán cả mạng xã hội, khi cứ luôn phải tỏ ra quan tâm trong khi bản thân không hề có chút quan tâm nào. Những câu xã giao tẻ nhạt, những trò đùa tẻ nhạt, tất cả đều tẻ nhạt, tẻ nhạt, tẻ nhạt!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Phải chăng đúng là như vậy, cảm thấy mọi sự quan tâm đều là giả dối, thực chất bản thân không hề quan tâm nhưng cứ phải giả bộ hỏi han nhau để duy trì mối quan hệ. Rồi tất cả mọi việc, hành động đều chỉ đến dẫn tới một mục đích cuối cùng. Bạn bè chơi với nhau, là để lợi dụng, là để có người cho mượn vở, để hỏi bài, để giúp nhau trong học tập, để khi buồn thì nói vài câu xáo rỗng ‘cố lên’ cho gọi là rồi thôi, để khi vui có người nói chuyện cùng, để mình đỡ cô đơn, để có người ngồi nghe những câu chuyện chán ngắt do mình kể ra, để có những mối quan hệ kéo mình khỏi sự lẻ loi. Đồng nghiệp là để lừa lọc, chơi xấu nhau, giành giật quyền lực và danh vọng. Những người bán hàng là để mưu sinh, đểu giả thủ đoạn miễn sao thu về càng nhiều tiền càng tốt. Hàng xóm trước mặt tươi cười rôm rả nhưng khi về tới bữa cơm thì lại ngồi nói xấu soi mói nhau. Suy ra, chỉ có mình tốt với bản thân mình, và bố mẹ tốt với mình. Vì sự gắn bó ruột thịt máu mủ là chân thật nhất, và cả con người mình tự đối xử với mình cũng đều là những điều chân thật.
Thế đấy, tự hỏi rằng, nếu một ngày mình đi tới một đảo hoang, và sống một mình trên đó, tách biệt toàn bộ với thế giới bên ngoài, thì sẽ ra sao? Liệu có còn những suy nghĩ như thế này nữa không?
  

« older posts • top • newer posts »
♔ Chán chường với tất cả
posted on Sunday, December 19, 2010 @ 10:50 PM | 0 comment(s) | add a comment.
Và đây, lại một bài viết nữa chả có tí gì vui vẻ. Cảm xúc của tôi lúc này á. Là gì? Bạn biết không? Quá chán chường! Tôi chưa bao giờ cảm thấy như thế này. Thực sự là như thế. Chưa bao giờ cảm thấy chán nản thế này. Tức là, mất hoàn toàn niềm tin vào cuộc sống này.
Hôm nay tôi lên ăn giỗ trên nhà bác ruột, và lại được gặp các anh chị em của mình, tất cả những người tôi đều thấy rất yêu quý. Chị Chít, anh Dũng, chị Linh, Cún, Nhím, chị Lê, rồi cả cháu tôi Táo Tầu và cu Minh đáng yêu nữa. Tôi rất thích những bữa cơm đầm ấm cả gia đình xôm tụ như thế này, cả nhà họ nội. Nhà nội của tôi có 7 anh chị em cả thẩy, bố tôi là người con thứ sáu của bà, và các anh chị em trong nhà đều rất thương yêu gần gũi nhau. Thế nên, đến thể hệ chúng tôi, thế hệ con cháu, cũng rất gắn bó. Nhà nhiều trẻ con, nên buổi họp mặt nào cũng vui, cũng nhiều trò đùa, ăn uống nói cười rất vui vẻ, và các bậc phụ huynh cũng hay cười theo, tham gia cùng, và chúng tôi không hề cảm thấy khó chịu, mà rất thích ấy. Tức là cả hai thế hệ đều hòa hợp, sợi dây liên kết là tình yêu thương và kính trọng, đều hiểu niềm vui của nhau, nên gia đình lúc nào cũng vui vầy và đầy ắp tiếng cười. Được đùm bọc trong một môi trường như thế tôi không khỏi sung sướng. Nhưng tôi không hiểu nổi, tại sao hôm nay, sau khi nói chuyện với anh chị em, tôi vẫn không thể vui lên được, tôi thấy trong mình vẫn có một nỗi buồn gì đó túc trực. Tôi nói gì, mọi người cũng đều cười và tán thành, thấy rất là thoải mái nói ra những gì mình nghĩ, nhưng mà vẫn không thể vui lên được. Một người anh của tôi, anh Huy, đã kể cho chúng tôi nghe về một ban nhạc rock. Ban nhạc đó chơi heavy metal (tôi cũng không nhớ rõ lắm vì nghe tên ban nhạc hơi lạ lẫm và anh còn bảo band đó đã đi vào huyền thoại, còn trước cả Metallica), và có một người trưởng nhóm, ông ta do quá thất vọng và chán nản với thực tại, nói rằng con người trên cuộc đời này tất cả chỉ đối xử với nhau bằng sự lừa lọc, gian dối, tráo trở. Rồi sau đó, ông ta quyết định vào ở trong trại thương điên hai tháng, và sau hai tháng đó, thì ông ta lại khủng hoảng tột độ, cuối cùng, ông ta đã tự tử, và vậy là thế giới mất đi một huyền thoại, một nhân tài âm nhạc. Lúc đó tôi chỉ nghĩ là, nghe qua thì có vẻ đúng đấy, nhưng ngẫm kĩ, thì tại sao ông ta phải nhìn cuộc sống đầy tiêu cực như thế? Nếu nghĩ theo một cách khác đi, một phương diện khác, thì sẽ thấy cuộc sống vẫn có nhiều thứ đẹp tươi hơn, đáng để trân trọng và tin tưởng hơn mà. Nhưng lúc này, thì tôi lại nghĩ, phải chăng cuộc đời này, nó vẫn luôn buồn chán như chính nó vẫn vậy? Tôi đang mất hoàn toàn niềm tin vào nó. Những tình bạn chán ngắt vô vị, khởi đầu một tình bạn, tiếp diễn, rồi cuối cùng là chia tay, nhạt nhẽo. Quanh đi quẩn lại cũng chỉ có vậy. Những nỗi buồn không được sẻ chia, không thể kiếm nổi một tri kỉ cho mình. Quanh năm suốt tháng nói những câu chuyện tẻ nhạt, những trò đùa tẻ nhạt cố gượng ép mình vào cái guồng cười lố bịch, những vấn đề vớ vẩn. Tự nhiên tôi lại thấy cuộc sống này đầy rẫy những thứ như thế vậy. Những quan hệ tình cảm giữa con người, cũng chỉ nhạt nhẽo, hời hợt, hững hờ, chán nản. Khi mà mình buồn, cũng không biết kiếm tìm niềm vui ở đâu, cũng không biết cách tự an ủi mình, cũng không biết phải cầu cạnh ai để có niềm vui thực sự. Những người bạn thân, bắt đầu suy nghĩ, liệu có phải là thân không, khi không thể giãi bày được với nhau, chỉ nghe những câu chuyện của họ, rồi động viên họ. Những niềm vui cùng cười đùa cũng không cảm thấy có chút gì hứng thú. Và cảm thấy chán cả mạng xã hội, khi cứ luôn phải tỏ ra quan tâm trong khi bản thân không hề có chút quan tâm nào. Những câu xã giao tẻ nhạt, những trò đùa tẻ nhạt, tất cả đều tẻ nhạt, tẻ nhạt, tẻ nhạt!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Phải chăng đúng là như vậy, cảm thấy mọi sự quan tâm đều là giả dối, thực chất bản thân không hề quan tâm nhưng cứ phải giả bộ hỏi han nhau để duy trì mối quan hệ. Rồi tất cả mọi việc, hành động đều chỉ đến dẫn tới một mục đích cuối cùng. Bạn bè chơi với nhau, là để lợi dụng, là để có người cho mượn vở, để hỏi bài, để giúp nhau trong học tập, để khi buồn thì nói vài câu xáo rỗng ‘cố lên’ cho gọi là rồi thôi, để khi vui có người nói chuyện cùng, để mình đỡ cô đơn, để có người ngồi nghe những câu chuyện chán ngắt do mình kể ra, để có những mối quan hệ kéo mình khỏi sự lẻ loi. Đồng nghiệp là để lừa lọc, chơi xấu nhau, giành giật quyền lực và danh vọng. Những người bán hàng là để mưu sinh, đểu giả thủ đoạn miễn sao thu về càng nhiều tiền càng tốt. Hàng xóm trước mặt tươi cười rôm rả nhưng khi về tới bữa cơm thì lại ngồi nói xấu soi mói nhau. Suy ra, chỉ có mình tốt với bản thân mình, và bố mẹ tốt với mình. Vì sự gắn bó ruột thịt máu mủ là chân thật nhất, và cả con người mình tự đối xử với mình cũng đều là những điều chân thật.
Thế đấy, tự hỏi rằng, nếu một ngày mình đi tới một đảo hoang, và sống một mình trên đó, tách biệt toàn bộ với thế giới bên ngoài, thì sẽ ra sao? Liệu có còn những suy nghĩ như thế này nữa không?
  

« older posts • top • newer posts »
profile.
Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipiscing elit. Donec semper aliquet venenatis. Aliquam erat volutpat. Nam et suscipit velit. Vestibulum placerat, felis quis dictum interdum, neque est pulvinar neque, at eleifend purus mauris at sapien. Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipiscing elit. Donec semper aliquet venenatis. Aliquam erat volutpat. Nam et suscipit velit. Vestibulum placerat, felis quis dictum interdum, neque est pulvinar neque, at eleifend purus mauris at sapien. Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipiscing elit. Donec semper aliquet venenatis. Aliquam erat volutpat. Nam et suscipit velit. Vestibulum placerat, felis quis dictum interdum, neque est pulvinar neque, at eleifend purus mauris at sapien. Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipiscing elit. Donec semper aliquet venenatis. Aliquam erat volutpat. Nam et suscipit velit. Vestibulum placerat, felis quis dictum interdum, neque est pulvinar neque, at eleifend purus mauris at sapien.

about yourself here. :)
Normal | Bold | Strikeout | Italic | Underline | Link | big | small
tagbaord.
tagboard here.
no wider than 510px.
previous.
⇨ Sống với ai?
⇨ Hụt hẫng
⇨ Robot biết yêu
⇨ Mùa đông này
⇨ Chiều Chủ Nhật
⇨ Cho một buối tối thứ bảy
⇨ Ngày hôm qua

archives.
⇨ December 2010
⇨ January 2011
⇨ February 2011
⇨ March 2011
⇨ April 2011
⇨ May 2011
⇨ June 2012
⇨ May 2013
⇨ September 2013
⇨ November 2013
⇨ December 2013
⇨ February 2014
⇨ March 2014
⇨ July 2014
affiliates.
friend friend friend friend friend friend friend friend friend friend friend friend friend friend friend friend friend ♥ friend friend friend friend friend friend friend friend ♥

credits.
this layout was created by sagacity. the colors are from chapstick. the icons used can be found at jaggedsmiles and web icons are by just frameless. please use MOZILLA FIREFOX when viewing this layout/blog. use a 1280x800px screen for best results.