❝ dreams don't always have to exist while the sun's down and your eyes are shut. ❞
♔ Chủ nhật
posted on Sunday, January 16, 2011 @ 9:37 PM | 0 comment(s) | add a comment.

Một chủ nhật nữa lại sắp sửa qua đi. Nó nhắc tôi nhớ về cái sự ra đi của ba cái chủ nhật rồi, mới có ba cái chủ nhật từ đầu năm thôi. Chưa gì mà đã quá nửa tháng một, thời gian trôi qua quá nhanh mà vì bận bịu học tập chúng ta cũng quên mất nó đang đi ngang qua ta quá nhanh. Và cũng băn khoăn, thời gian là gì vậy? Sao nó lại đến rồi đi? Thời gian bắt đầu từ đâu? Và sao một ngày mới bắt đầu là đón ánh nắng, khi đã chạng vạng tối thì lại chuẩn bị sang ngày tiếp theo. Tại sao ngày hôm qua không vượt lên trước, ngày mai không đi sau cùng, và ngày hôm nay thì chẳng là gì cả. Bẫng qua, nó trôi từng giây từng giây, rồi kéo ta sang một khoảng mới lúc nào không biết. Tôi nhớ hồi bé mình đã từng ngu ngơ không hiểu tại sao kim đồng hồ lại quay, tại sao nó lại dịch chuyển từ số này sang số khác, vừa mới ngoảnh mặt đi mà nó đã nhảy được cả một quãng rồi, thế là tôi đã dùng hết cả kiên nhẫn của mình để thử một lần xem nó trốn mình nhảy quãng lúc nào, tại vì chỉ không để ý phát, là nó chạy ngay, nên đã thử nhìn chằm chằm vào cái đồng hồ để xem kim nó chạy đi được đâu. Nhưng cũng chỉ vài giây, ồ lại lơ là rồi, lại mất tập trung theo dõi nó rồi, thế là kim dài vẫn cứ lén nhảy quãng. Đến sau này, mới hiểu ra rằng tại sao lại như thế, và lại thấy mình thật buồn cười, chiếc kim đồng hồ cứ miệt mài tích, tắc và thế mà lại có thể cho ta biết những khoảnh khắc cứ đi qua dần cứ đi qua dần, cho ta biết một khoảng nhỏ đã qua đi, một ngày đã qua đi, một tháng đã qua đi, một năm, và có khi là cả một quãng nhỏ trong đời không bao giờ trở lại nữa rồi.
Lảm nhảm quá, cũng chẳng hiểu mình đang nghĩ cái gì, tự nghĩ mà cũng thấy cái suy nghĩ thật là khó hiểu. Thật ra, cái mà tôi gắn bó và yêu quý là gì chứ? Tôi cứ luôn nói rằng mình nhớ cái lớp cấp hai đó, nhưng thực chất thì tôi cũng chẳng yêu thương gì cả cái tập thể đó. Số người mình quý mến và coi là bạn cũng chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Hình như chỉ là tôi đang cố gắng níu kéo lại những niềm vui thuở nào, chỉ là nhớ nhung cái tuổi trẻ đó, những khoảnh khắc hạnh phúc, và cả những người bạn tôi luôn muốn được ở bên. Chung quy ra thì chỉ là đang cố tự an ủi mình khỏi hiện tại này, không muốn phải đối mặt với sự thật tại lớp học hiện giờ. Rằng mình luôn chỉ có một mình! Đúng. Tôi không hề yêu quý cả năm mươi con người đó, nhưng vẫn luôn bao biện. Và tôi trong mắt họ cũng thế, cũng chẳng là gì, cũng chẳng phải một vật thể gắn bó, có lẽ tôi chỉ hiện hữu trong mắt những người bạn chơi cùng, chỉ có thế thôi. Cũng không muốn đòi hỏi gì nhiều, bởi vì có mỗi năm lớp chín là có thể chấp nhận được, còn xem lại xem, ba năm trước đó là gì? Chẳng có kỉ niệm nào và cũng chẳng có người bạn nào. Phải chăng cấp ba cũng đang theo một lối mòn của cấp hai đã qua. Cũng chẳng tìm được người bạn nào cho dù thời gian đầu rất hào hứng và tự tin, với một quá khứ cấp một và năm lớp chín. Vậy rốt cuộc mình quan trọng với ai? Những người bạn kia đã đủ chứng tỏ mình là một đứa bình thường? Hay cũng chỉ là một đứa quái vật không hơn?
Tôi thích cái lạnh này, cái lạnh buốt giá đông cứng cả tay chân nhưng mà vẫn không cảm thấy lạnh. Chẳng hiểu sao lại thế, có lẽ do tủ quần áo đã nhiều lên và cũng biết cách mặc sao cho ấm để không còn cái cảnh run cầm cập răng chập vào nhău như đầu năm lớp bảy. Mùa đông cũng luôn như thế, cơn gió khô hanh, những đường phố vắng tanh và khá ám đảm, những lúc trời nắng ấm nhẹ nhàng, đồ ăn nóng, cái lạnh suýt xoa, cái hơi ấm thở vào không khí lạnh tạo ra làn khói mỏng, những bộ quần áo dày cộm và sặc sỡ, mùa đông buồn nhưng vẫn đẹp.


« older posts • top • newer posts »
♔ Chủ nhật
posted on Sunday, January 16, 2011 @ 9:37 PM | 0 comment(s) | add a comment.

Một chủ nhật nữa lại sắp sửa qua đi. Nó nhắc tôi nhớ về cái sự ra đi của ba cái chủ nhật rồi, mới có ba cái chủ nhật từ đầu năm thôi. Chưa gì mà đã quá nửa tháng một, thời gian trôi qua quá nhanh mà vì bận bịu học tập chúng ta cũng quên mất nó đang đi ngang qua ta quá nhanh. Và cũng băn khoăn, thời gian là gì vậy? Sao nó lại đến rồi đi? Thời gian bắt đầu từ đâu? Và sao một ngày mới bắt đầu là đón ánh nắng, khi đã chạng vạng tối thì lại chuẩn bị sang ngày tiếp theo. Tại sao ngày hôm qua không vượt lên trước, ngày mai không đi sau cùng, và ngày hôm nay thì chẳng là gì cả. Bẫng qua, nó trôi từng giây từng giây, rồi kéo ta sang một khoảng mới lúc nào không biết. Tôi nhớ hồi bé mình đã từng ngu ngơ không hiểu tại sao kim đồng hồ lại quay, tại sao nó lại dịch chuyển từ số này sang số khác, vừa mới ngoảnh mặt đi mà nó đã nhảy được cả một quãng rồi, thế là tôi đã dùng hết cả kiên nhẫn của mình để thử một lần xem nó trốn mình nhảy quãng lúc nào, tại vì chỉ không để ý phát, là nó chạy ngay, nên đã thử nhìn chằm chằm vào cái đồng hồ để xem kim nó chạy đi được đâu. Nhưng cũng chỉ vài giây, ồ lại lơ là rồi, lại mất tập trung theo dõi nó rồi, thế là kim dài vẫn cứ lén nhảy quãng. Đến sau này, mới hiểu ra rằng tại sao lại như thế, và lại thấy mình thật buồn cười, chiếc kim đồng hồ cứ miệt mài tích, tắc và thế mà lại có thể cho ta biết những khoảnh khắc cứ đi qua dần cứ đi qua dần, cho ta biết một khoảng nhỏ đã qua đi, một ngày đã qua đi, một tháng đã qua đi, một năm, và có khi là cả một quãng nhỏ trong đời không bao giờ trở lại nữa rồi.
Lảm nhảm quá, cũng chẳng hiểu mình đang nghĩ cái gì, tự nghĩ mà cũng thấy cái suy nghĩ thật là khó hiểu. Thật ra, cái mà tôi gắn bó và yêu quý là gì chứ? Tôi cứ luôn nói rằng mình nhớ cái lớp cấp hai đó, nhưng thực chất thì tôi cũng chẳng yêu thương gì cả cái tập thể đó. Số người mình quý mến và coi là bạn cũng chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Hình như chỉ là tôi đang cố gắng níu kéo lại những niềm vui thuở nào, chỉ là nhớ nhung cái tuổi trẻ đó, những khoảnh khắc hạnh phúc, và cả những người bạn tôi luôn muốn được ở bên. Chung quy ra thì chỉ là đang cố tự an ủi mình khỏi hiện tại này, không muốn phải đối mặt với sự thật tại lớp học hiện giờ. Rằng mình luôn chỉ có một mình! Đúng. Tôi không hề yêu quý cả năm mươi con người đó, nhưng vẫn luôn bao biện. Và tôi trong mắt họ cũng thế, cũng chẳng là gì, cũng chẳng phải một vật thể gắn bó, có lẽ tôi chỉ hiện hữu trong mắt những người bạn chơi cùng, chỉ có thế thôi. Cũng không muốn đòi hỏi gì nhiều, bởi vì có mỗi năm lớp chín là có thể chấp nhận được, còn xem lại xem, ba năm trước đó là gì? Chẳng có kỉ niệm nào và cũng chẳng có người bạn nào. Phải chăng cấp ba cũng đang theo một lối mòn của cấp hai đã qua. Cũng chẳng tìm được người bạn nào cho dù thời gian đầu rất hào hứng và tự tin, với một quá khứ cấp một và năm lớp chín. Vậy rốt cuộc mình quan trọng với ai? Những người bạn kia đã đủ chứng tỏ mình là một đứa bình thường? Hay cũng chỉ là một đứa quái vật không hơn?
Tôi thích cái lạnh này, cái lạnh buốt giá đông cứng cả tay chân nhưng mà vẫn không cảm thấy lạnh. Chẳng hiểu sao lại thế, có lẽ do tủ quần áo đã nhiều lên và cũng biết cách mặc sao cho ấm để không còn cái cảnh run cầm cập răng chập vào nhău như đầu năm lớp bảy. Mùa đông cũng luôn như thế, cơn gió khô hanh, những đường phố vắng tanh và khá ám đảm, những lúc trời nắng ấm nhẹ nhàng, đồ ăn nóng, cái lạnh suýt xoa, cái hơi ấm thở vào không khí lạnh tạo ra làn khói mỏng, những bộ quần áo dày cộm và sặc sỡ, mùa đông buồn nhưng vẫn đẹp.


« older posts • top • newer posts »
profile.
Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipiscing elit. Donec semper aliquet venenatis. Aliquam erat volutpat. Nam et suscipit velit. Vestibulum placerat, felis quis dictum interdum, neque est pulvinar neque, at eleifend purus mauris at sapien. Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipiscing elit. Donec semper aliquet venenatis. Aliquam erat volutpat. Nam et suscipit velit. Vestibulum placerat, felis quis dictum interdum, neque est pulvinar neque, at eleifend purus mauris at sapien. Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipiscing elit. Donec semper aliquet venenatis. Aliquam erat volutpat. Nam et suscipit velit. Vestibulum placerat, felis quis dictum interdum, neque est pulvinar neque, at eleifend purus mauris at sapien. Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipiscing elit. Donec semper aliquet venenatis. Aliquam erat volutpat. Nam et suscipit velit. Vestibulum placerat, felis quis dictum interdum, neque est pulvinar neque, at eleifend purus mauris at sapien.

about yourself here. :)
Normal | Bold | Strikeout | Italic | Underline | Link | big | small
tagbaord.
tagboard here.
no wider than 510px.
previous.
⇨ How to be happy again?
⇨ Bế tắc!
⇨ I was afraid
⇨ Tuần nay
⇨ Ngày cuối năm
⇨ Chắp ghép
⇨ Life is still moving
⇨ Complicated
⇨ Về thăm trường cũ
⇨ Bạn của tôi ơi

archives.
⇨ December 2010
⇨ January 2011
⇨ February 2011
⇨ March 2011
⇨ April 2011
⇨ May 2011
⇨ June 2012
⇨ May 2013
⇨ September 2013
⇨ November 2013
⇨ December 2013
⇨ February 2014
⇨ March 2014
⇨ July 2014
affiliates.
friend friend friend friend friend friend friend friend friend friend friend friend friend friend friend friend friend ♥ friend friend friend friend friend friend friend friend ♥

credits.
this layout was created by sagacity. the colors are from chapstick. the icons used can be found at jaggedsmiles and web icons are by just frameless. please use MOZILLA FIREFOX when viewing this layout/blog. use a 1280x800px screen for best results.