♔ Tuần nay
posted on Friday, January 7, 2011 @ 8:23 PM | 0 comment(s) | add a comment.
Mình vẫn thấy tiếc nuối. Không thất vọng, mà chỉ tiếc sao mình lười quá, sao không cố gắng hơn chút nữa, chỉ một ít nữa bài học kì thôi thì có lẽ mọi chuyện đã khác rồi. Tiếc lắm, mỗi học kì cái cảm giác này lại đến. Sao mình không nộp vở bài tập sớm hơn, sao không cố gắng tính đúng hơn, thì đã có thể cứu vớt được rồi. Đấy là lý, còn hóa thì kể cả cố cũng chẳng để làm gì, vì điểm trong năm quá kinh hoàng. Thứ tư đã rất vui vì đạt ngưỡng văn, toán cũng vừa tròn 6.5, sung sướng tột cùng khi tính ra điểm vừa đủ. Nhưng rồi thứ năm lại bàng hoàng khi cầm trong tay hai bài kiểm tra lí hóa. Tiếc nuối lắm, vậy là mình đã không vượt qua được chính những gì đặt ra, cũng không đền đáp lại sự đầu tư của bố mẹ như những gì đã nhắn tin với chị Linh từ hồi đầu năm, à không, còn trước khi vào học tại ngôi trường này. Nhớ lại cái thời lớp chín cá cược với anh Dũng, dù sao thì mình cũng vượt qua cái thách cược là học sinh trung bình, nhưng cũng chẳng có gì đáng vui vẻ. Nhận ra là hình như dạo này nói chuyện mình hay dùng hồi trước, hồi cấp hai, hồi lớp chín, hồi xưa nhiều quá. Có lẽ các bạn sẽ không thích đâu, thế nên thôi từ giờ hạn chế. Không phải cố ý, nhưng hình như cuộc sống hiện tại đang ngày càng chán nản và chẳng có gì đáng lưu ý, nên chỉ biết đào bới kí ức xưa lên để nói thôi. Cũng không hẳn không có những vui đùa, hồ hởi nhưng những khoảnh khắc đó quá ít và gần như không xuất hiện trong cả một chuỗi ngày nhàn nhạt này. Lên cấp ba, mọi thứ cứ như là bó hẹp đi, cũng phải thôi, khi mình đi học thì các bạn ở nhà, khi mình về đến nhà nghỉ ngơi thì các bạn lại mới bắt đầu đến trường, bảo sao gặp được nhau. Cũng thấy một số người giống mình, cùng lớp mười, nhưng vẫn không thể quên nổi cấp hai, không thể thích nghi. Nhưng sao vẫn chẳng thấy an ủi tí nào.
Mình đã luôn muốn có một người bạn cùng bàn vui vẻ và có thể làm bạn thân của mình. Nhưng xét lại thì đã 10 năm đi học nhưng mình chưa hề kiếm được một người bạn cùng bàn như thế. Mình vẫn luôn ở trong tình trạng đơn lẻ một mình trên lớp, nhiều lúc cũng tự thấy mình đáng thương, nhưng không thể bắt chuyện, không muốn cười đùa hay cố tự ép mình vào với một số người mình không thích và không hợp. Nếu đã không hợp rồi thì thôi sao phải gượng ép làm gì, lại càng làm khổ mình hơn. Vẫn chưa kiếm ra được một người bạn thân, cũng chưa nói được quá nhiều, mình trong mắt họ là quá mơ hồ, và họ trong mắt mình cũng như thế. Mấy hôm nay cùng ngồi nói xấu cái đứa ngồi cạnh mà cả lớp ghét. Không thoải mái lắm, vì có những người mình cũng không yêu quí gì, những vẫn cùng nhau ngồi nói xấu. Cứ như là đang giả vờ với chính mình vậy. Có hơi sợ, sợ vì nếu một ngày mọi người cũng tụ tập lại và nói xấu mình như thế thì sao? Biết đâu được đấy, có thể tất cả chỉ là một vở kịch. Và biết đâu, những người cùng mình nói xấu con đó, một ngày kia, lại cùng nó nói xấu mình thì sao? Cảm thấy chẳng thể tin nổi ai.
Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipiscing elit. Donec semper aliquet venenatis. Aliquam erat volutpat. Nam et suscipit velit. Vestibulum placerat, felis quis dictum interdum, neque est pulvinar neque, at eleifend purus mauris at sapien.
Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipiscing elit. Donec semper aliquet venenatis. Aliquam erat volutpat. Nam et suscipit velit. Vestibulum placerat, felis quis dictum interdum, neque est pulvinar neque, at eleifend purus mauris at sapien.
Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipiscing elit. Donec semper aliquet venenatis. Aliquam erat volutpat. Nam et suscipit velit. Vestibulum placerat, felis quis dictum interdum, neque est pulvinar neque, at eleifend purus mauris at sapien.
Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipiscing elit. Donec semper aliquet venenatis. Aliquam erat volutpat. Nam et suscipit velit. Vestibulum placerat, felis quis dictum interdum, neque est pulvinar neque, at eleifend purus mauris at sapien.






