♔ How to be happy again?
posted on Thursday, January 13, 2011 @ 8:37 PM | 0 comment(s) | add a comment.
Cấp hai của tôi. Những tháng ngày vui vẻ đâu rồi? Cuộc sống thường ngày đang dần tẻ nhạt một cách chán nản. Tôi cảm thấy bao nhiêu niềm vui bù đắp vào cũng không đủ. Không lẽ tôi lại vô vị đến như vậy? Không biết phải nói gì trước những người bạn mới. Yêu quí sự im lặng của mình. Nhưng nhìn lại, thì cũng đơn lẻ vô cùng đáng thương. Không hề có đến một người bạn, một người cũng không có nổi. Không thể chấp nhận. Lúc nào cũng chỉ ngồi ì một chỗ, vì hình như đó là cái quyền duy nhất có được, đây là chỗ mình mà, mình phải ngồi đó chứ. Không dám ra chỗ các bạn khác ngồi hay nói chuyện, vì như thể có vẻ là xâm phạm riêng tư quá, và chắc gì người ta đã muốn mình có mặt ở đó. Nhìn mọi thứ trước mắt mà chỉ muốn gào lên giận dữ điên cuồng: Tại sao? Tại sao? Tại sao mình không có nổi một người bạn? Mình quái vật và điên cuồng thế à, sao không chạy ra kết bạn đi? Ngồi đây mà làm gì.
Giận dữ với bản thân tại sao không cười nói nhiều vào, không nói chuyện nhiều vào, không cố gắng chấp nhận đi, sao cứ ngồi một chỗ thế. Nhưng lại chẳng thể đứng lên được. Tức ! Tức vì mình quá đáng bị thương hại, lúc nào cũng trong cái thế một mình đáng thương. Trời ơi, sao con lại thế này? Hãy cho con một lối thoát đi. Con phải đi đến đâu, khi trong đầu luôn có một mặc cảm. Đi qua trường cấp hai lại thấy nhớ sự tự do tự tại vui vẻ ngày nào, bây giờ không thể trở lại được nữa. Ngôi trường vẫn còn đó, nhưng con người thì đã không còn, những cành phượng xanh, những tòa nhà vàng bốn tầng cửa gỗ cũng chẳng còn nữa. Xem lại hình ảnh lớp chín. Nhớ ! ... Nhớ lắm ... Khi ngày ngày đến lớp là một niềm vui, cùng đùa cùng bạn bè, cùng đi học trên con đường thân thuộc, trường gần nhà có một cây số, cùng gặp những giáo viên vui tính, cùng ngồi những bàn ghế, cùng những phòng học, cùng những hành lang, cùng những học sinh cùng khóa. Huhu, tất cả đâu rồi? Biến mất rồi. Mất hết rồi.
Muốn được đi bộ trên đường làng dưới ánh sáng nhờ nhờ bạc bạc của cột điện, được gió mùa đông thổi tràn vào sống mũi, thân người rung lên vì lạnh, đi đến khi nào không thể đi được nữa. Nhưng trống vắng quá, giá có người bạn nào đi cùng, ngồi ghế đá.

Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipiscing elit. Donec semper aliquet venenatis. Aliquam erat volutpat. Nam et suscipit velit. Vestibulum placerat, felis quis dictum interdum, neque est pulvinar neque, at eleifend purus mauris at sapien.
Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipiscing elit. Donec semper aliquet venenatis. Aliquam erat volutpat. Nam et suscipit velit. Vestibulum placerat, felis quis dictum interdum, neque est pulvinar neque, at eleifend purus mauris at sapien.
Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipiscing elit. Donec semper aliquet venenatis. Aliquam erat volutpat. Nam et suscipit velit. Vestibulum placerat, felis quis dictum interdum, neque est pulvinar neque, at eleifend purus mauris at sapien.
Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipiscing elit. Donec semper aliquet venenatis. Aliquam erat volutpat. Nam et suscipit velit. Vestibulum placerat, felis quis dictum interdum, neque est pulvinar neque, at eleifend purus mauris at sapien.






