♔ When I'm mad
posted on Monday, January 17, 2011 @ 2:47 PM | 0 comment(s) | add a comment.
Vậy rốt cuộc chúng ta có hiểu nhau không? Nếu như không, thì sẽ thật buồn. Bởi vì cứ nghĩ rằng mình đã có được người bạn tri kỉ của cuộc đời, có thể hiểu nhau, hiểu những gì sâu tận trong lòng, những vết thương nhỏ cứ thi thoảng lại tái phát vào một ngày, hiểu những gì mà chưa bao giờ dám nói ra nhưng vẫn đủ thấu hiểu đối phương nghĩ gì. Những cái thở dài, ánh mắt, sự im lặng, tất cả đều nằm đó trong yên ắng và lặng thinh. Vậy thì chúng ta có phải là những người bạn thật sự của nhau không? Có phải số mệnh sinh ra đã gắn định hai con người này không? Cũng không biết được nữa, nhưng có lẽ nhưng gì chúng ta chia sẻ là quá ít. Thường thì là những trò đùa hâm dở nhất, chỉ cần một cử chỉ, điệu bộ và lời nói, đã đủ gây cười rồi. Thời gian bên nhau lúc nào cũng tràn ngập tiếng cười, chuyện kể thì không bao giờ hết, và một số chuyện đã cố gắng đơn giản hóa nó. Không phải là ôm nhau khóc hay ỉ ôi buồn lắm, mà chỉ cần biến nó thành thứ gì đó nhẹ nhàng hơn, tất cả những phiền muộn chợt trở thành lời than thở rất bình thường, còn có mang hơi hướng ca than rất tự nhiên, cũng chỉ cần kể ra thế, là đã đủ nhẹ nhõm rồi. Nhưng có lẽ đấy cũng chỉ là một mặt thôi, cả hai người đều có những mặt yếu đuối chẳng thể bộc lộ ra, cứ quay lưng lại và trốn một mình trong góc tối của riêng mình. Những ca từ khó thốt ra thành lời, những suy nghĩ chẳng bao giờ có thể giãi bày. Vì hình như thế sẽ phá vỡ mất không khí vui vẻ luôn ở đó.
Nhưng có một điều luôn phải công nhận rằng, chúng ta gắn bó với nhau. Dường như cuộc sống của hai đứa vẫn luôn gắn với của người kia, xa ngày không gặp thì nhớ, tặng quà khi hứng thú, giúp đỡ khi khó khăn, trò chuyện khi vui vẻ. Hơi bất ngờ khi đọc những dòng đó, vì tôi cứ nghĩ rằng mọi chuyện vẫn ổn, ít ra thể hiện bên ngoài là như vậy, nhưng hóa ra nó không hề đơn giản như tôi nghĩ. Mà vẫn phức tạp và khó khăn như thế.
Tôi luôn mong mình có thể có quan hệ thân thiết với mọi người. Tôi ghét những mối quan hệ hời hợt và xã giao. Chúng nhạt nhòa quá, và có những thứ đó thì để làm gì? Để khuây khỏa mỗi khi cần người nói chuyện cùng? Để chứng tỏ rằng mình không cô đơn một mình? Để khi có chuyện vui thì hớn hở, để duy trì sợi dây nối với xã hội ngoài kia? Nhưng cũng buồn khi quanh mình toàn là những mối quan hệ như thế. Chẳng có ai là thân thuộc quá mức và có thể chia sẻ hết cả. Điều đó là không thể, bạn thân cũng tốt, nhưng cũng không dám buột ra quá nhiều bi lụy. Cho dù có cố gắng kéo gần đến đâu, thì khoảng cách giữa người với người vẫn luôn xa như thế, cho dù khoảng cách thật chỉ cách nhau vài gang tay hay vài bước chân, thì khoảng cách giữa bộ não và tấm lòng là không thể đo đếm được. Những câu chuyện rồi sẽ dần đi hết vào ngõ cụt, những trò vui rồi đến lúc phải tàn, những nỗi buồn sau một thời gian dài tự gặm nhấm cũng bay biến tiêu tan đi mất. Thế nên, có khi cũng chẳng cần những con người đó, chỉ cần một mình ta là đủ. Nhưng cái đủ đấy sẽ tồn tại được bao lâu?

Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipiscing elit. Donec semper aliquet venenatis. Aliquam erat volutpat. Nam et suscipit velit. Vestibulum placerat, felis quis dictum interdum, neque est pulvinar neque, at eleifend purus mauris at sapien.
Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipiscing elit. Donec semper aliquet venenatis. Aliquam erat volutpat. Nam et suscipit velit. Vestibulum placerat, felis quis dictum interdum, neque est pulvinar neque, at eleifend purus mauris at sapien.
Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipiscing elit. Donec semper aliquet venenatis. Aliquam erat volutpat. Nam et suscipit velit. Vestibulum placerat, felis quis dictum interdum, neque est pulvinar neque, at eleifend purus mauris at sapien.
Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipiscing elit. Donec semper aliquet venenatis. Aliquam erat volutpat. Nam et suscipit velit. Vestibulum placerat, felis quis dictum interdum, neque est pulvinar neque, at eleifend purus mauris at sapien.






