❝ dreams don't always have to exist while the sun's down and your eyes are shut. ❞
♔ Cá
posted on Friday, April 1, 2011 @ 11:52 PM | 0 comment(s) | add a comment.


Cá tháng Tư rồi. Hôm nay sau khi tỉnh dậy, tôi cảm thấy thực sự mệt mỏi và buồn ngủ. Sau khi ngủ mấy tiếng đồng hồ liền vẫn thấy mỏi mắt. Và sợ một cái gì đó, còn thêm chút lo lắng nữa. Tôi không hiểu nhưng trong lòng vẫn cứ có một nỗi bất an. Với cái tính cả thèm chóng chán thế này thì bao giờ mới trả hết nợ. Cái gì làm cũng dang dở. Đọc sách thì có đến mấy quyển liền đang đọc thì bỏ dở. Giờ muốn đọc lại thì vướng phải mấy món nợ của hiện tại. Vấn đề là tất cả đều là sách đi mượn, cố gắng trả được ai sớm thì trả, còn có bộ truyện mấy chục quyển thì không hiểu đến mùa nào mới đọc xong. Rồi cả bộ manga vẫn đang đợi, xem xong mới dám mượn tiếp bộ mới rồi còn xem LA. Trời ơi hàng bao nhiêu thứ đổ lên đầu, vào nhà sách mà nhìn những quyển dày cộp thèm thuồng nghĩ bao giờ mình mới được mó tay, thưởng thức những danh tác như thế này. Bởi phía trước còn biết bao nhiêu thứ. Bản thân sinh ra làm cái gì cũng lại chậm chạp, nên cũng chẳng thể xong xuôi nhanh được. Còn thi học kì, còn gỡ điểm, bao nhiêu việc phải làm.
Bỗng tôi cảm giác cuộc đời này sao mà ngắn ngủi, tuổi trẻ dông dài cũng chỉ được chục năm, sống chưa được bao năm đã phải lo cuộc sống với người khác, hạnh phúc sau này.... Chẳng mấy chốc tuổi già lại đến, các nếp nhăn, chân chim tranh nhau xuất hiện, con người cũng chậm chạp và an phận thủ thường hơn. Trẻ phải lo học, rồi kiếm việc làm, già lo gia đình, chăm sóc con cái. Tự do là đâu?
Bất giác còn cảm thấy tiếc vì sao thời gian trôi nhanh quá. Đúng là lâu dần cũng có tình cảm. Tôi bắt đầu quý mến dần cái tập thể này. Nghĩ đến những ngày hè không đến lớp cũng thấy chút trống vắng. Có lẽ nó đã gắn chặt với cuộc sống của tôi đến mức khi phải rời xa thì lại thiếu. Tôi cũng đã quen nói vài câu linh tinh, cãi nhau với thằng tổ trưởng, cười cợt một ít với mọi người, cùng nhau phao bài, giúp đỡ cùng nhau vượt qua hoạn noạn với bạn cùng bàn, quen với việc có lúc có đứa chuyển sang chỗ mình ngồi nói về Tam Quốc với Đông Chu liệt quốc. Chỉ thiếu điều tôi với nó chưa ăn trong giờ thôi, chứ thật ra mỗi khi tôi nói cái gì nó cười hoặc tự dưng giở sách nói nói nở nụ cười với tôi là tôi đã vui lắm rồi. Bởi vì bạn cùng bạn của tôi, có thể nói là khá lạnh lùng, khép kín. Dần dần quan hệ cũng tốt đẹp hơn, tuy là nhiều lúc cũng không tránh khỏi bực mình.

Đạp xe vào ngõ nhỏ quen thuộc, lại nhớ về những trưa hè năm ngoái còn đứng đây tự tình. Cây ổi vẫn còn đó tỏa bóng, nắng xuyên qua hắt xuống mặt đường thành từng đốm từng đốm. Thời gian này năm ngoái, còn là những sĩ tử lớp 9 miệt mài thi cử, dùi mai kinh sử, lo lắng đến phát điên về ngày thi, nhưng vẫn không quên vui chơi. Là những ngày tháng đáng nhớ nhất của năm cuối cấp, của 4 năm cấp 2 mà tôi đã trải qua. Còn nhớ lúc đó tuy là có lo, có sợ, thực sự là một đứa học sinh chăm chỉ, nhưng chưa bao giờ thấy buồn. Vì bạn bè luôn ở bên nhau, luôn giúp đỡ nhau, và các cuộc thi thử, các tiết học ôn thi tăng lên dồn dập, kèm theo cái nắng hè gắt gỏng khó chịu cũng không ngừng tăng đó. Vui vì đã được chơi hết mình, và ai cũng cố gắng giữ lại những kỉ niệm đẹp nhất của những tháng ngày đó. Hồi đó còn ghen tị với các anh chị lớp 10 nhởn nhơ, nhàn rỗi. Vậy mà bây giờ đang sống đúng là những 'anh chị lớp 10' đây mà sao cũng không sung sướng lắm, vẫn thích quay lại cái thời đó hơn. Cả buổi đi ăn liên hoan, buổi bế giảng vẫn còn nhờn vì biết rằng vẫn còn học với nhau mà, quyết tâm cao độ nhất, và cả những tối nằm không ngủ được khi nghĩ đến ngày chia tay. Những ngày tháng đã qua được đến một năm, mà sao giống như mới chỉ ngày hôm qua vậy. Bỏ quên tất cả những ngày tháng lớp 10, bỏ chúng vào một túi riêng, nghĩ đến thì đúng là những tháng 4 tháng 5 năm đó gần gũi thật, không có gì mang dáng dấp của thời gian đã đi qua chúng.
Nít ơi còn nhớ không? 9D ơi còn nhớ không?

« older posts • top • newer posts »
♔ Cá
posted on Friday, April 1, 2011 @ 11:52 PM | 0 comment(s) | add a comment.


Cá tháng Tư rồi. Hôm nay sau khi tỉnh dậy, tôi cảm thấy thực sự mệt mỏi và buồn ngủ. Sau khi ngủ mấy tiếng đồng hồ liền vẫn thấy mỏi mắt. Và sợ một cái gì đó, còn thêm chút lo lắng nữa. Tôi không hiểu nhưng trong lòng vẫn cứ có một nỗi bất an. Với cái tính cả thèm chóng chán thế này thì bao giờ mới trả hết nợ. Cái gì làm cũng dang dở. Đọc sách thì có đến mấy quyển liền đang đọc thì bỏ dở. Giờ muốn đọc lại thì vướng phải mấy món nợ của hiện tại. Vấn đề là tất cả đều là sách đi mượn, cố gắng trả được ai sớm thì trả, còn có bộ truyện mấy chục quyển thì không hiểu đến mùa nào mới đọc xong. Rồi cả bộ manga vẫn đang đợi, xem xong mới dám mượn tiếp bộ mới rồi còn xem LA. Trời ơi hàng bao nhiêu thứ đổ lên đầu, vào nhà sách mà nhìn những quyển dày cộp thèm thuồng nghĩ bao giờ mình mới được mó tay, thưởng thức những danh tác như thế này. Bởi phía trước còn biết bao nhiêu thứ. Bản thân sinh ra làm cái gì cũng lại chậm chạp, nên cũng chẳng thể xong xuôi nhanh được. Còn thi học kì, còn gỡ điểm, bao nhiêu việc phải làm.
Bỗng tôi cảm giác cuộc đời này sao mà ngắn ngủi, tuổi trẻ dông dài cũng chỉ được chục năm, sống chưa được bao năm đã phải lo cuộc sống với người khác, hạnh phúc sau này.... Chẳng mấy chốc tuổi già lại đến, các nếp nhăn, chân chim tranh nhau xuất hiện, con người cũng chậm chạp và an phận thủ thường hơn. Trẻ phải lo học, rồi kiếm việc làm, già lo gia đình, chăm sóc con cái. Tự do là đâu?
Bất giác còn cảm thấy tiếc vì sao thời gian trôi nhanh quá. Đúng là lâu dần cũng có tình cảm. Tôi bắt đầu quý mến dần cái tập thể này. Nghĩ đến những ngày hè không đến lớp cũng thấy chút trống vắng. Có lẽ nó đã gắn chặt với cuộc sống của tôi đến mức khi phải rời xa thì lại thiếu. Tôi cũng đã quen nói vài câu linh tinh, cãi nhau với thằng tổ trưởng, cười cợt một ít với mọi người, cùng nhau phao bài, giúp đỡ cùng nhau vượt qua hoạn noạn với bạn cùng bàn, quen với việc có lúc có đứa chuyển sang chỗ mình ngồi nói về Tam Quốc với Đông Chu liệt quốc. Chỉ thiếu điều tôi với nó chưa ăn trong giờ thôi, chứ thật ra mỗi khi tôi nói cái gì nó cười hoặc tự dưng giở sách nói nói nở nụ cười với tôi là tôi đã vui lắm rồi. Bởi vì bạn cùng bạn của tôi, có thể nói là khá lạnh lùng, khép kín. Dần dần quan hệ cũng tốt đẹp hơn, tuy là nhiều lúc cũng không tránh khỏi bực mình.

Đạp xe vào ngõ nhỏ quen thuộc, lại nhớ về những trưa hè năm ngoái còn đứng đây tự tình. Cây ổi vẫn còn đó tỏa bóng, nắng xuyên qua hắt xuống mặt đường thành từng đốm từng đốm. Thời gian này năm ngoái, còn là những sĩ tử lớp 9 miệt mài thi cử, dùi mai kinh sử, lo lắng đến phát điên về ngày thi, nhưng vẫn không quên vui chơi. Là những ngày tháng đáng nhớ nhất của năm cuối cấp, của 4 năm cấp 2 mà tôi đã trải qua. Còn nhớ lúc đó tuy là có lo, có sợ, thực sự là một đứa học sinh chăm chỉ, nhưng chưa bao giờ thấy buồn. Vì bạn bè luôn ở bên nhau, luôn giúp đỡ nhau, và các cuộc thi thử, các tiết học ôn thi tăng lên dồn dập, kèm theo cái nắng hè gắt gỏng khó chịu cũng không ngừng tăng đó. Vui vì đã được chơi hết mình, và ai cũng cố gắng giữ lại những kỉ niệm đẹp nhất của những tháng ngày đó. Hồi đó còn ghen tị với các anh chị lớp 10 nhởn nhơ, nhàn rỗi. Vậy mà bây giờ đang sống đúng là những 'anh chị lớp 10' đây mà sao cũng không sung sướng lắm, vẫn thích quay lại cái thời đó hơn. Cả buổi đi ăn liên hoan, buổi bế giảng vẫn còn nhờn vì biết rằng vẫn còn học với nhau mà, quyết tâm cao độ nhất, và cả những tối nằm không ngủ được khi nghĩ đến ngày chia tay. Những ngày tháng đã qua được đến một năm, mà sao giống như mới chỉ ngày hôm qua vậy. Bỏ quên tất cả những ngày tháng lớp 10, bỏ chúng vào một túi riêng, nghĩ đến thì đúng là những tháng 4 tháng 5 năm đó gần gũi thật, không có gì mang dáng dấp của thời gian đã đi qua chúng.
Nít ơi còn nhớ không? 9D ơi còn nhớ không?

« older posts • top • newer posts »
profile.
Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipiscing elit. Donec semper aliquet venenatis. Aliquam erat volutpat. Nam et suscipit velit. Vestibulum placerat, felis quis dictum interdum, neque est pulvinar neque, at eleifend purus mauris at sapien. Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipiscing elit. Donec semper aliquet venenatis. Aliquam erat volutpat. Nam et suscipit velit. Vestibulum placerat, felis quis dictum interdum, neque est pulvinar neque, at eleifend purus mauris at sapien. Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipiscing elit. Donec semper aliquet venenatis. Aliquam erat volutpat. Nam et suscipit velit. Vestibulum placerat, felis quis dictum interdum, neque est pulvinar neque, at eleifend purus mauris at sapien. Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipiscing elit. Donec semper aliquet venenatis. Aliquam erat volutpat. Nam et suscipit velit. Vestibulum placerat, felis quis dictum interdum, neque est pulvinar neque, at eleifend purus mauris at sapien.

about yourself here. :)
Normal | Bold | Strikeout | Italic | Underline | Link | big | small
tagbaord.
tagboard here.
no wider than 510px.
previous.
⇨ The last day
⇨ Ngày vui vẻ
⇨ Rạng sáng
⇨ Tomorrow will be a good day
⇨ Women's Day
⇨ Hurt.
⇨ It's me now
⇨ A February's day
⇨ Những suy nghĩ
⇨ Dream...

archives.
⇨ December 2010
⇨ January 2011
⇨ February 2011
⇨ March 2011
⇨ April 2011
⇨ May 2011
⇨ June 2012
⇨ May 2013
⇨ September 2013
⇨ November 2013
⇨ December 2013
⇨ February 2014
⇨ March 2014
⇨ July 2014
affiliates.
friend friend friend friend friend friend friend friend friend friend friend friend friend friend friend friend friend ♥ friend friend friend friend friend friend friend friend ♥

credits.
this layout was created by sagacity. the colors are from chapstick. the icons used can be found at jaggedsmiles and web icons are by just frameless. please use MOZILLA FIREFOX when viewing this layout/blog. use a 1280x800px screen for best results.