♔ Tiễn biệt những ngày buồn
posted on Wednesday, April 20, 2011 @ 11:53 PM | 0 comment(s) | add a comment.
Thời gian này thực sự là thoải mái. Cuộc sống nhẹ nhàng và giản dị. Cảm giác thật là thích. Được hòa mình vào cùng mọi người, được gắn kết như một phần của tập thể. Vô lo vô nghĩ, ngày ngày trôi qua êm đềm nhưng không hề tẻ nhạt. Choàng tỉnh trong tiếng chim hót ríu rít, cửa sổ mở toang đón nắng mới, gió ùa vào mang theo từng tiếng lay động của lá cây, mát mẻ tươi mới. Rèm cửa đu nhè nhẹ. Không gian như luôn trong sáng và tinh khôi như thế, tiếng nhạc được bật lên, và ngày mới lại bắt đầu trong niềm hứng khởi rộn ràng. Đánh răng rửa mặt chuẩn bị mọi thứ xong xuôi, lại bước ra đường và hòa vào dòng người, dòng xe đông đúc. Đạp nhanh đạp nhanh, từng vòng xe tràn đầy năng lượng và cố gắng. Sao để đến trường thật sớm, thật nhanh, không còn chút uể oải nào. Có chăng hôm nào ngái ngủ, thì mắt nhắm mở miệng lẩm bẩm ôi buồn ngủ quá.
Giống những ngày hè một năm về trước, cũng vui vẻ như thế, tận hưởng từng ngày quý giá cuối cùng của cuộc sống cấp 2. Nhưng giờ mình đã là học sinh cấp 3 rồi. Và bản thân phải có những thay đổi mới.
Mình bắt đầu cảm thấy yêu quý mọi người. Trước đó còn những khó chịu bực mình, không thể ưa nổi một số người. Nhưng bây giờ thì bình thường lại rồi, mình đều cố không để ý và coi tất cả là những bạn cùng lớp mà mình sẽ cùng chung sống vài năm nữa, hòa bình hòa bình! Mình cũng không hiểu mình sao nữa, kể cả có ngứa tai cũng vẫn có thể chịu đựng được mà không bị ức chế, dễ quên nữa. Có thể cãi nhau đầu tiết cuối tiết quên luôn. Cũng không buồn vì không được quan tâm hay không được thân thiết lắm với bạn cùng bàn. Cái tính này trước nay mình chưa hề có, vì thế mà cũng không chiến tranh lạnh hay khó chịu gì với ai trong lòng để đến mức hằn học ra mặt. Mình thích những người bạn này, vui vẻ thân thiện và tốt bụng. Giữa họ có những toan tính xấu xa gì không mình không biết, chỉ cần biết là ít ra họ đối xử tử tế với mình hơn ở lớp cũ. Phải, mình trầm tính và không hề hòa đồng, nhưng họ vẫn nói chuyện với mình, vẫn bình đằng, vẫn cho mình mượn truyện, chép bài hay quay một vai diễn viên quần chúng trong clip lớp. Đối với mình thế là đủ, họ vẫn cười và đùa với mình. Đầu năm thực sự mình chưa thể quen và còn quá vương vấn những người bạn cũ, nhưng sau một thời gian mình hiểu rằng mình phải thích nghi, không thể cứ mãi ngồi đó mà than vãn được. Tuy là ở lớp 9 mình cũng có một vài người bạn, có thể nói là khá thân, nhưng nhìn chung tập thể vẫn không hề tốt. Chia bè kéo cánh, bè lũ đú đởn không coi ai ra gì, suốt ngày đầu tóc rồi hội hè. Nói xấu xuyên quốc gia, hai mặt....Ai chơi nhóm đó, kể cả những người chẳng hơn gì mình cũng khinh khỉnh với mình. Với mình, chỉ có thể chấp nhận nhóm và những người mà mình chơi cùng, còn thật sự thì cũng chẳng yêu thương gì những thành phần còn lại. Nhưng tại lớp này, tất cả đều hòa hợp, các nhóm cũng chơi cùng nhau, tinh thần tập thế đi thăm quan văn nghệ cũng sôi nổi hơn.
Hôm nay gần như có một chuyến du kí vòng quanh Hà Nội. Từ Trần Duy Hưng, xuyên đến rạp Quốc gia, rồi Nguyễn Thái Học, Hàng Bông và cuối cùng là Đinh Lễ. Dừng xe tại đây, 16h35. Mình mò mẫm được một vài quyển quan trọng. Hú họa hỏi chị bán sách có quyển Truyện núi đồi và thảo nguyên không, thực ra trong đầu cũng tưởng tượng chị sẽ lắc đầu - không có em ạ hoặc hết hàng, nhưng không ngờ chị có rồi đi ngay ra giá sách chỉ vào một quyển bìa xanh. Mình chưa đọc hết chữ thì đã rút ra luôn. Tâm trạng vui mừng tột độ. Mình chưa bao giờ nghĩ sẽ tìm được cuốn này. Cứ như là phép mầu vậy. Đọc lại Hai cây phong trong sgk lớp 8 và thực sự thích cái không khí yên bình trong tác phẩm và một tình yêu quê hương dạt dào của tác giả. Từ lớp 8 học mình đã bị ấn tượng, đeo bám trong đầu suốt 2 năm, một ngày mình giở lại và quyết chí phải tìm cho ra được cuốn truyện này. Một đất nước ở Trung Á nơi chỉ có núi đồi và những thảo nguyên mênh mông trải dài trong nắng gió, với cái yên ả thôn quê và những người bản xứ tốt bụng. Hai cây phong đã khắc sâu trong đầu mình từ ngày đó, với bức ảnh minh họa trong sách mà không thể nào quên, hai cây phong xào xạc và luôn đứng đó. Lớn lên cùng dân làng, và nhất là khi những đứa trẻ nô đùa trèo lên thân cây, khi lên đến đỉnh, trước cả một vùng trời đất mênh mông, những cánh đồng xa xăm, ngôi làng bé nhỏ, thảo nguyên ngút tầm mắt, cây phong trong nỗi nhớ và tình yêu da diết của nhân vật, mình chỉ mong tâm hồn có thể có một khoảng lặng như vậy, để nhớ về những ngày ấu thơ. Vùng quê gần gũi và thân quen, vẻ đẹp của thiên nhiên, của con người trong bình yên. Nhẹ nhàng, da diết, liệu có một tác phẩm nào đẹp như một bức tranh vẽ như thế thời hiện tại này không? Ôi thật hạnh phúc vì cuối cùng đã sở hữu được nó. Cứ nghĩ rằng VN không còn xuất bản một tác phẩm không lấy làm nổi tiếng lắm như thế, hoặc có được đọc cũng chỉ đọc trên mạng. Không ngờ giờ đây, được cầm vào, sờ vào, ôm ấp đặt trong lòng, lật giở từng trang giấy nhẹ nhàng nhất. Thật là một niềm vui khó nói hết bằng lời!
Trong làng tôi không thiếu gì các loại cây, nhưng hai cây phong này khác hẳn: chúng có tiếng nói riêng và hẳn phải có một tâm hồn riêng, một tâm hồn chan chứa những lời ca êm dịu. Dù ta có tới đây vào lúc nào, ban ngày hay ban đêm, chúng vẫn nghiêng ngả thân cây, lay động lá cành, không ngớt tiếng rì rào theo nhiều cung bậc khác nhau. Có khi tưởng chừng như một làn sóng thuỷ triều dâng lên vỗ vào bãi cát, có khi lại nghe như một tiếng thì thầm thiết tha nồng thắm chuyển qua lá cành như một đám lửa vô tình, có khi hai cây phong bỗng im bặt một thoáng, rồi khắp lá cành lại cất tiếng thở dài một hơi như thương tiếc người nào. Và khi mây đen kéo đến cùng với bão giông, xô gãy cành, tỉa trụi lá, hai cây phong nghiêng ngả tấm thân dẻo dai và reo vù vù như một ngọn lửa bốc chảy rừng rực.
Sau này, tôi đã hiểu được điều bí ẩn của hai cây phong. Chẳng qua đứng trên đồi cao lộng gió nên đáp lại bất kì chuyển động khe khẽ nào của không khí, mỗi chiếc lá nhỏ đều nhạy bén đón lấy mọi làn gió nhẹ thoảng qua.
Nhưng việc khám phá ra chân lí giản đơn ấy cũng vẫn không làm tôi vỡ mộng xưa, không làm tôi bỏ mất cách cảm thụ của tuổi thơ mà tôi còn giữ đến nay. Và cho đến tận ngày nay tôi vẫn thấy hai cây phong trên đồi có một vẻ sinh động khác thường. Tuổi trẻ của tôi đã để lại nơi ấy, bên cạnh chúng như một mảnh vỡ của chiếc gương thần xanh…
Lại tiếp một vòng Hồ Gươm nữa, rẽ vào Hàng Đào, qua chợ Đồng Xuân rồi Quán Thánh, đi dọc Thụy Khuê nhưng do tắc đường lại phải rẽ sang một đoạn Hồ Tây. Gió mát và trời tắt nắng.Cuối cùng về đến nhà đã 6h kém. Nhưng không uổng công lọc cọc xe đạp, chiến lợi phẩm thu về là quá quý giá. Còn được ngắm phố phường. Những cô trĩu gánh quà bánh trên vai, rồi ngồi gọt mã thầy, trên đường Hàng Bông có cả một cô dắt xe đạp dạo hoa. Hoa loa kèn chưa nở. Phố phường thật đẹp, tấp nập là cuộc sống. Cho dù phải hỏi đường một đoạn chỗ Cửa Nam, nhưng thật may là không lạc tí nào.
Còn giờ thì đi học bài và chuẩn bị cho sớm mai lại đến nào.!

Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipiscing elit. Donec semper aliquet venenatis. Aliquam erat volutpat. Nam et suscipit velit. Vestibulum placerat, felis quis dictum interdum, neque est pulvinar neque, at eleifend purus mauris at sapien.
Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipiscing elit. Donec semper aliquet venenatis. Aliquam erat volutpat. Nam et suscipit velit. Vestibulum placerat, felis quis dictum interdum, neque est pulvinar neque, at eleifend purus mauris at sapien.
Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipiscing elit. Donec semper aliquet venenatis. Aliquam erat volutpat. Nam et suscipit velit. Vestibulum placerat, felis quis dictum interdum, neque est pulvinar neque, at eleifend purus mauris at sapien.
Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipiscing elit. Donec semper aliquet venenatis. Aliquam erat volutpat. Nam et suscipit velit. Vestibulum placerat, felis quis dictum interdum, neque est pulvinar neque, at eleifend purus mauris at sapien.






